Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ánh nắng thật đẹp, trước cửa công ty có một hàng hoa hồng tỉ muội đang nở rộ.
Tôi ở đây bảy tháng, đã đi ngang qua bồn hoa đó khoảng một trăm bốn mươi lần.
Chưa từng nhìn kỹ lấy một lần.
Điện thoại lại rung lên.
Lần này là một email.
Người gửi là một công ty săn đầu người nước ngoài mà tôi đã nộp hồ sơ từ ba tháng trước.
Tiêu đề viết: Offer Letter - Singapore Branch, confirmed.
Tôi đứng trước bồn hoa hồng, đọc đi đọc lại bức thư đó ba lần từ đầu đến cuối.
Rồi khẽ mỉm cười.
Tin nhắn của Trì Viễn lại hiện lên:
“Thật không quay lại à? Cậu đi rồi thì đơn hàng của khách hàng đó ai tiếp nhận đây.”
Tôi tắt khung trò chuyện, trả lời email bằng một từ: Accept.
“Cậu nói cậu đi Singapore?”
Tô Vãn đặt đũa xuống, giọng không lớn nhưng tốc độ nói nhanh gấp đôi.
Tôi vốn không định nói cho cô ấy biết, là do Trì Viễn lục được một tập tài liệu tiếng Anh tôi để quên trên bàn.
Khi cậu ta giơ tờ giấy đó lên cho Tô Vãn xem, biểu cảm cứ như vừa phát hiện ra điều gì đó khó tin lắm.
“Đồ ngốc định ra nước ngoài? Tiếng Anh cấp 4 cậu còn thi ba lần mới đỗ đấy.”
Tô Vãn gi/ật lấy tờ giấy liếc qua, rồi nhìn tôi.
“Tống Từ, cậu nộp hồ sơ từ bao giờ vậy?”
“Ba tháng trước.”
“Ba tháng? Cậu không nói với bọn tớ một lời nào sao?”
Tôi gắp một miếng thức ăn.
“Không nghĩ là sẽ đậu.”
Trì Viễn dựa lưng vào ghế, vắt chéo chân.
“Công ty nào ở Singapore thế, có đáng tin không đấy? Đừng có là loại công ty m/a chuyên lừa người qua đấy.”
“Không phải.”
“Cậu kiểm tra chưa?”
“Kiểm tra rồi.”
“Kiểm tra rồi thì nói tớ nghe xem, công ty nào? Làm về cái gì?”
Tôi đặt đũa xuống.
“Trì Viễn, cậu không cần phải xét duyệt offer giúp tôi.”
Cậu ta sững người một chút, rồi cười.
“Tớ quan tâm cậu thôi mà, cậu từ nhỏ đã dễ bị lừa rồi.”
Tô Vãn cũng hùa theo: “Cậu ấy nói đúng đấy, cậu quá thật thà, ra ngoài đó bị người ta b/án rồi còn đếm tiền giúp họ ấy chứ.”
Tôi cúi đầu ăn cơm, không đáp lời.
Trước đây tôi sẽ cười bảo “được được được, các cậu nói đúng”.
Bây giờ thì không muốn nói nữa.
Im lặng mười mấy giây, Tô Vãn đổi chủ đề.
“À phải rồi, cuối tuần này sinh nhật tớ, tớ đặt chỗ ở quán home-party rồi, cậu đến không?”
“Có lẽ không đến được, còn nhiều đồ phải dọn.”
Biểu cảm của cô ấy tối sầm lại trong giây lát.
“Tống Từ, dạo này cậu đang tránh mặt bọn tớ à?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy.
Đôi mắt cô ấy rất sáng, mang theo chút vẻ tổn thương.
Một biểu cảm rất quen thuộc, từ hồi cấp ba cô ấy đã luôn nhìn tôi bằng ánh mắt này.
Mỗi khi tôi muốn từ chối điều gì đó, cô ấy đều dùng ánh mắt này.
Và rồi tôi sẽ thỏa hiệp.
“Không phải tránh mặt, thực sự là có việc.”
Trì Viễn xen vào: “Thế thì ban ngày dọn xong rồi tối qua, có xung đột gì đâu.”
“Đồ ngốc, cậu không đến là Tô Vãn sẽ không vui đâu.”
Khi nói câu này, cậu ta liếc nhìn Tô Vãn.
Ánh mắt đó rất nhanh, nhưng tôi đã bắt trọn.
Đó là sự lấy lòng.
Không phải dành cho tôi, mà là dành cho cô ấy.
Tôi chợt nhớ đến một chuyện hồi cấp ba.
Năm đó tiệc tất niên, tôi mất hai tuần chuẩn bị một bài hát, muốn hát trong lớp.
Lúc tập dượt Trì Viễn đến xem, nghe được nửa bài.
“Đồ ngốc, cậu hát như tụng kinh ấy, hay là thôi đi.”
Lúc đó tôi hơi hụt hẫng, nhưng Tô Vãn bảo không sao, cô ấy sẽ đệm đàn cho tôi.
Đến ngày tiệc, khi đến lượt tôi, Tô Vãn đột nhiên nói tay đ/au không đệm được nữa.
Trì Viễn lập tức đứng dậy.
“Tô Vãn đ/au tay mà cậu còn ép cậu ấy đệm đàn à?”
Chẳng ai ép cô ấy cả. Là cô ấy tự nguyện.
Tôi đứng trên sân khấu một mình, không nhạc đệm, bên dưới ồn ào náo nhiệt.
Tôi đã hát, lắp ba lắp bắp, giữa chừng còn quên mất một đoạn lời.
Khi xuống sân khấu, Trì Viễn đưa cho tôi chai nước.
“Không sao đâu, mọi người đều không chú ý nghe mà.”
Tô Vãn xoa cổ tay.
“Lần sau tập luyện kỹ hơn là được thôi.”
Nhưng tiết mục tiếp theo là màn đ/ộc tấu piano của Tô Vãn, cô ấy đàn trọn vẹn bốn phút, không sai một nốt.
Tôi hoàn h/ồn lại.
Trì Viễn vẫn đang nói.
“...Cho nên cậu cứ đến đi, dù sao Singapore cũng đâu phải ngày mai đi ngay.”
“Thứ Tư tuần sau tôi bay.”
Cả hai cùng im lặng.
“Thứ Tư tuần sau?” Giọng Trì Viễn cao vút lên.
“Cậu đi/ên rồi à.”
Tô Vãn đặt cốc nước xuống, nhìn chằm chằm vào tôi vài giây.
“Tống Từ, cậu cứ thế mà đi sao? Bố mẹ cậu biết chưa?”
“Biết rồi.”
“Họ đồng ý?”
“Mẹ tôi bảo tùy tôi.”
“Vậy cậu--”
“Tô Vãn.”
Tôi ngắt lời cô ấy.
“Tôi đã ký hợp đồng rồi.”
Cô ấy há miệng, như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ cười nhạt.
“Được thôi, vậy bọn tớ tổ chức tiệc chia tay sớm cho cậu.”
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook