Trọng sinh: Tôi tống kẻ vu oan con gái mình vào tù

Luật sư đã gửi thư cảnh báo tới tất cả những người đăng lại bài viết bôi nhọ trên diễn đàn và những người tham gia cô lập Thẩm Vi trong ký túc xá. Yêu cầu công khai xin lỗi và bồi thường tổn thất tinh thần. Đối với những kẻ cầm đầu gây rối như Vương Kiều, luật sư trực tiếp yêu cầu nhà trường đưa ra kỷ luật cảnh cáo.

“Bị lừa sao?” Tôi nhìn Vương Kiều.

“Quần áo của Thẩm Vi là ai ném xuống đất? Ai đã giẫm lên đó để lại dấu chân?”

“Khi Thẩm Vi ở trong phòng, ai là kẻ cầm đầu mỉa mai, nói nó là kẻ tr/ộm?”

Vương Kiều nuốt nước bọt.

“Đó là... đó là vì chúng cháu tưởng rằng...”

“Vì các người tưởng rằng mình đang đứng ở vị thế đạo đức cao thượng, nên có thể tùy ý trút bỏ sự đ/ộc á/c.”

Tôi ngắt lời cô ta.

“Các người không phải đồng cảm với Trần Thanh Thanh, các người chỉ là gh/en tị với Thẩm Vi.”

“Gh/en tị vì gia cảnh nó tốt, gh/en tị vì nó học giỏi. Trần Thanh Thanh đã đưa cho các người một lý do đường đường chính chính để dẫm đạp lên nó, nên các người không thể chờ đợi mà lao vào.”

“Bây giờ phát hiện ra dẫm nhầm người, sợ ảnh hưởng đến việc thi cao học, sợ bị lưu hồ sơ, nên biết đường đến xin lỗi rồi sao?”

Vương Kiều ngã khuỵu xuống, thậm chí còn định quỳ trước mặt tôi.

“Chú ơi, cháu thực sự không thể bị kỷ luật! Cả nhà cháu đều trông chờ vào việc cháu thi cao học để đổi đời!”

Mấy nữ sinh bên cạnh cũng cúi đầu theo.

Tôi không lùi bước, vững vàng đón nhận cái lạy của họ.

“Mạng của các người là mạng, còn mạng của con gái tôi thì không phải là mạng sao?”

Kiếp trước, khi Thẩm Vi bị đuổi học, Vương Kiều đã gửi hồng bao vào nhóm để ăn mừng.

“Làm sai thì phải trả giá.”

“Thư luật sư đã gửi rồi, quy trình thế nào thì cứ theo đó mà làm. Không tha thứ, không rút đơn.”

Nói xong, tôi bước qua họ, đẩy cửa văn phòng trưởng khoa.

Kỷ luật dành cho Vương Kiều và những kẻ khác nhanh chóng được đưa ra. Vì liên quan đến phỉ báng trên mạng và b/ắt n/ạt học đường nghiêm trọng, Vương Kiều bị kỷ luật cảnh cáo mức nặng, hủy bỏ mọi tư cách xét duyệt thi đua trong năm, đương nhiên cũng mất luôn tư cách được tiến cử học cao học. Các bạn cùng phòng khác tham gia thì bị cảnh cáo nghiêm trọng.

Ngày thông báo kỷ luật được dán lên bảng tin, cha mẹ của Vương Kiều từ quê lên. Họ chặn Thẩm Vi ở dưới chân tòa ký túc xá.

“Bạn Thẩm Vi ơi, con gái chúng tôi biết sai rồi! Nó chỉ là đứa ruột để ngoài da, bị người ta lợi dụng làm quân cờ thôi!”

Mẹ Vương Kiều vừa khóc vừa mếu, kéo lấy tay áo Thẩm Vi.

“Chúng ta đều là chị em cùng phòng, xươ/ng g/ãy còn liền gân. Cháu là người rộng lượng, hãy đi nói với nhà trường rút lại kỷ luật đó đi!”

Cha Vương Kiều cũng phụ họa: “Đúng vậy, nhà cháu điều kiện tốt như thế, không thiếu gì một suất tiến cử cao học này. Nhưng con bé Kiều nhà chúng tôi thì khác, nếu nó không nên thân thì đời này của chúng tôi coi như bỏ!”

Đây là kiểu đạo đức giả điển hình.

Lấy thân phận “kẻ yếu” để ép buộc người khác phải tha thứ.

Thẩm Vi đứng đó, nhìn cặp cha mẹ đang nước mắt đầm đìa, rồi lại nhìn Vương Kiều đang trốn sau lưng họ với ánh mắt né tránh.

Những ngày qua, tất cả những gì tôi âm thầm dạy con bé cuối cùng đã có tác dụng.

Nó không còn mềm lòng như trước nữa, mà nhẹ nhàng rút tay mình ra.

“Dì, chú.” Giọng Thẩm Vi không lớn, nhưng rất kiên định.

“Vương Kiều đã là người trưởng thành rồi. Trong thế giới của người lớn, không phải cứ nói một câu “biết sai rồi” là có thể xóa sạch mọi thứ.”

“Lúc cậu ấy bôi nhọ cháu, cậu ấy có nghĩ đến việc cháu cũng có thể bị h/ủy ho/ại không?”

“Nhưng bây giờ chẳng phải cháu vẫn ổn sao!” Mẹ Vương Kiều nóng nảy, giọng trở nên chói tai.

“Cháu có mất miếng th!t nào đâu! Cháu nhất định phải ép ch*t con bé Kiều nhà chúng tôi sao? Tâm địa cháu sao lại đ/ộc á/c thế hả!”

Những sinh viên hóng chuyện lại dần vây quanh.

Cảnh tượng này thật quen thuộc.

Chỉ là lần này, đối tượng bị chỉ trích đã thay đổi, nhưng logic vẫn vô lý như cũ.

Tôi đứng không xa đó, không can thiệp.

Đây là chiến trường của Thẩm Vi, nó phải học cách tự mình đối mặt.

“Cháu vẫn ổn, là vì bố cháu đã kịp thời đến để làm rõ sự thật, là vì cảnh sát thực thi pháp luật công tâm.”

Thẩm Vi nhìn thẳng vào mẹ Vương Kiều.

“Đây không phải là kết quả của việc Vương Kiều nương tay.”

“Nếu dì cảm thấy cháu tâm địa đ/ộc á/c, thì dì có thể đến tòa án kiện cháu. Nhưng kỷ luật là do nhà trường đưa ra, cháu không có quyền rút lại, cũng không có nghĩa vụ phải tha thứ.”

Nói xong, Thẩm Vi quay người rẽ đám đông đi thẳng.

Mẹ Vương Kiều tức gi/ận ch/ửi bới phía sau, nhưng xung quanh không còn ai phụ họa theo bà ta nữa.

Ai cũng đã tận mắt chứng kiến màn kịch của Trần Thanh Thanh, không ai dám dễ dàng đứng về phía nào.

Hơn nữa, sự thật đã rõ mười mươi, Vương Kiều chính là kẻ tiểu nhân dậu đổ bìm leo.

Buổi tối, Thẩm Vi gọi điện cho tôi.

“Bố, hôm nay con đã từ chối cha mẹ của Vương Kiều.”

“Làm tốt lắm.” Tôi tán thưởng.

“Trong lòng có thấy khó chịu không?”

Thẩm Vi im lặng một lúc.

“Có chút ạ. Nhìn họ quỳ ở đó, có khoảnh khắc con cảm thấy có phải mình đã quá đáng quá không.”

Danh sách chương

5 chương
11/07/2026 18:55
0
11/07/2026 19:09
0
12/07/2026 01:49
0
12/07/2026 01:49
0
12/07/2026 01:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu