Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Nếu có thể tổ chức hôn lễ ở đây thì tốt biết mấy.”
Khi đó Cố Lăng cười, xoa đầu cô ấy.
Trong ánh mắt chỉ có sự dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.
“Được, đến lúc đó anh sẽ để em trở thành cô dâu hạnh phúc nhất.”
Một nỗi hoảng lo/ạn lan tỏa đến tận tâm khảm.
Khi đi dạo phố cùng Tần Sở, anh luôn trong trạng thái thẫn thờ.
Cho đến lúc này, công ty gọi điện tới.
“Tổng giám đốc Cố, không xong rồi, phía nghệ sĩ đang đòi hủy hợp đồng!”
Cố Lăng nhíu mày.
“Chuyện này các người không thể xử lý được sao?”
Giọng người ở đầu dây bên kia r/un r/ẩy.
“Không phải đâu Tổng giám đốc Cố, là vì có hơn mười nghệ sĩ đều đòi hủy hợp đồng!”
Đôi mày Cố Lăng càng nhíu ch/ặt hơn.
“Là công ty khác đến đào người? Hay là chuyện gì xảy ra?”
“Công ty khác đến đào thì chúng ta có thể trả gấp đôi…”
Người ở đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó giọng nói trở nên chán nản.
“Tổng giám đốc Cố, là Tô Thị Truyền Thông, họ muốn đào đi tất cả các nghệ sĩ của công ty chúng ta…”
“Hơn nữa còn ra điều kiện nếu họ không hủy hợp đồng với chúng ta, tất cả tài nguyên của Tô Thị Truyền Thông sẽ không còn được cung cấp cho chúng ta sử dụng nữa.”
Tại sao tập đoàn Tô Thị lại đột ngột can thiệp vào chuyện này?
Cố Lăng day day thái dương.
Anh chưa từng có th/ù oán gì với Tô Thị Truyền Thông.
Tại sao đột nhiên lại chấm dứt hợp tác?
“Anh cứ ổn định phía bên đó đi, đợi chúng tôi bàn xong chuyện bên này sẽ về ngay.”
Tần Sở đứng bên cạnh anh, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Công ty xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có vài nghệ sĩ làm lo/ạn đòi hủy hợp đồng… tạm thời xử lý xong chuyện trước mắt đã.”
Đến phòng họp để hợp tác, nhưng trong phòng họp lại không có một bóng người.
Sự bất an trong lòng Cố Lăng ngày càng nặng nề.
Dưới sự an ủi của Tần Sở, anh miễn cưỡng ngồi xuống chờ đợi.
Nửa tiếng sau, phòng họp vẫn không có lấy một người.
Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, Cố Lăng gọi điện cho người đại diện.
Giọng người đại diện lộ rõ vẻ hờ hững.
“Tổng giám đốc Cố, người kết nối với chúng tôi ở trong nước luôn là cô Tô.”
“Hiện giờ cô Tô không còn làm việc ở công ty của anh nữa, chúng ta còn gì để nói nữa chứ?”
Trên mặt Cố Lăng nở nụ cười lấy lòng.
“Tô Tư Mẫn chỉ là một nhân viên nhỏ, nếu có chỗ nào tiếp đón không chu đáo…”
Người đại diện mất kiên nhẫn c/ắt ngang lời Cố Lăng.
“Tổng giám đốc Cố, anh vẫn chưa hiểu sao?”
“Cô Tô mới là người hợp tác mà chúng tôi công nhận, cô ấy ở đâu thì chúng tôi ở đó.”
Nói xong đối phương cúp máy thẳng thừng.
Một ngọn lửa gi/ận bốc lên từ trong lòng Cố Lăng.
Anh nhìn khung chat vẫn còn trống trơn với Tô Tư Mẫn, không kìm được lại gọi điện lần nữa.
Vẫn không có người nghe máy.
Tần Sở ở bên cạnh đã nghe hết toàn bộ câu chuyện, cô ta nhíu mày.
“Chị Tư Mẫn cũng quá đáng thật, chuyện quan trọng thế này mà không bàn giao kỹ lưỡng đã đi.”
Cố Lăng lắc đầu.
Anh biết rõ Tô Tư Mẫn là người như thế nào.
Cô tuyệt đối sẽ không bỏ dở công việc mà đi.
“Về công ty trước đã.”
Cố Lăng không ngừng nghỉ chạy về công ty, liền phát hiện văn phòng của mình bị các người đại diện vây kín mít.
Anh khó khăn lắm mới chen được vào trong thì bị đủ loại hợp đồng nhấn chìm.
“Tổng giám đốc Cố, nghệ sĩ này nói phim trường hôm nay không có lịch thử vai của cậu ấy.”
“Tổng giám đốc Cố, vấn đề công khai của nghệ sĩ này phải xử lý thế nào?”
“Tổng giám đốc Cố, chuyện hủy hợp đồng bàn bạc ra sao?”
Chiếc cốc bị đ/ập mạnh xuống bàn, văn phòng lập tức im lặng.
Giọng nói gi/ận dữ của Cố Lăng thoát ra từ cổ họng.
“Sao các người đến chuyện nhỏ thế này cũng không làm xong!”
“Bình thường làm thế nào thì bây giờ làm thế đó!”
Những người trong văn phòng nhìn nhau, một lúc sau một người mặc vest đi ra.
“Tổng giám đốc Cố, những việc này trước đây đều là cô Tô làm.”
Tô Tư Mẫn?
Cố Lăng nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở trên người Tần Sở.
Tần Sở bị ánh mắt của anh làm cho h/oảng s/ợ, vội vàng lùi lại phía sau.
“Tần Sở, chẳng phải những việc này đều là do cô làm sao?”
“Chẳng phải cô vì chuyện này mà năm nào cũng giành được giải quản lý xuất sắc sao?”
“Rốt cuộc chuyện này là thế nào!”
Chiếc cốc vỡ tan dưới chân, mảnh thủy tinh b/ắn tung tóe.
Ngay khi Tần Sở định giải thích, Cố Lăng liếc thấy bản hợp đồng đặt bên cạnh bàn làm việc.
Đó là bản hợp đồng ký vào ngày Tô Tư Mẫn rời đi.
Anh cầm lên, ngay phía trên cùng của hợp đồng viết bốn chữ lớn: Chuyển nhượng cổ phần.
Mà người thụ hưởng việc chuyển nhượng cổ phần chính là Tần Sở.
Một luồng lạnh lẽo chạy dọc từ lòng bàn chân đến tận tâm khảm Cố Lăng.
Thảo nào ngày đó cô đi lại đ/au lòng như vậy.
Thảo nào lần này dù thế nào cô cũng không hồi âm anh.
Hóa ra cô đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi.
Tần Sở ngồi bên cạnh nhìn mọi chuyện bị bại lộ, khẽ cười thành tiếng.
Cố Lăng túm lấy cổ áo Tần Sở, mắt đỏ ngầu.
“Tần Sở! Lúc đó là Tô Tư Mẫn thương hại cô nên cô mới có cơm ăn!”
“Sao cô có thể đối xử với cô ấy như vậy!”
Tiếng cười của Tần Sở càng lớn hơn.
“Tổng giám đốc Cố, thật sự là tôi ép cô ấy đi sao?”
Nhìn vẻ mặt đắc thắng của Tần Sở, tim Cố Lăng thắt lại.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook