Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Người đời đều biết Thẩm Chỉ Nhu không chịu nổi cô đơn, thông d/âm chốn hậu cung, cha mẹ thiên vị, vậy mà bắt tôi phải nhận tội thay. Thế nhưng không một ai nghi ngờ danh tiếng và sự giáo dưỡng của tôi. Bởi lẽ, dưới sự chứng kiến của tất cả các cáo mệnh phu nhân trong kinh thành, tôi đã được kiểm thân và hoàn toàn trong sạch. Ai nấy đều thương xót cho tôi vì sinh ra trong hang hùm miệng sói, suýt chút nữa đã bị oan uổng mà ch*t.
Chưa đầy nửa tháng, bản án về việc lo/ạn luân chốn cung đình đã được ban xuống.
Cha mẹ họ Thẩm, không phân biệt thị phi, đảo lộn trắng đen, dung túng con cái h/ành h/ung, không xứng làm cha mẹ, bị lưu đày ba ngàn dặm, gặp đại xá cũng không được tha.
Sự trừng ph/ạt này còn tàn khốc hơn cả ch/ém đầu. Ch/ém đầu chỉ là một đ/ao là xong, đ/au một chút rồi thôi. Còn “gặp đại xá không tha” là phải sống, sống lay lắt ngày đêm nơi đất khách quê người, sống trong sự tuyệt vọng không bao giờ thấy ánh sáng.
Tạ Lâm Phong không tham gia h/ãm h/ại nhưng lại không phân biệt đúng sai, cố tình che giấu bệ hạ, bị ph/ạt 100 trượng, tước bỏ công danh, trục xuất khỏi kinh thành, ba đời làm nô bộc.
Còn về phần Thẩm Chỉ Nhu, bị ph/ạt 100 roj rồi dìm xuống ao cho ch*t đuối. Nghe nói lúc chịu hình ph/ạt roj, những hạ nhân đứng xem liên tục nhổ nước bọt vào người nó, ch/ửi rủa không ngớt.
Ngày dìm xuống ao, tôi cũng đến. Thẩm Chỉ Nhu đã bị đá/nh đến mức không còn hình người, toàn thân đầy m/áu me, trông như một cái bình m/áu.
“Không được-- ta không xuống đó! Ta là tiểu thư nhà họ Thẩm, là Tam hoàng tử phi--”
Nó gào thét, bị nhét vào lồng tre như heo chờ gi*t.
Đầu gối áp vào ngựk, cằm tì lên đầu gối, tay chân bị trói ch/ặt, không thể cử động dù chỉ một chút.
Thật giống như một con heo chờ làm th!t.
Tôi nhìn nỗi k/inh h/oàng trong mắt nó, những ký ức đ/au đớn ùa về. Tôi quá hiểu cảm giác đó là gì, tôi biết nước hồ sâu bao nhiêu, biết việc bị nh/ốt trong lồng tre dìm xuống nước đ/au đớn đến nhường nào.
“Thẩm Hạnh Ngọc, đồ đàn bà đ/ộc á/c, ta rơi vào kết cục này đều là do ngươi hại!”
Giọng nó đột nhiên cao vút, chói tai:
“Nếu ngươi chịu ngoan ngoãn nhận tội, sao ta lại rơi vào nông nỗi này! Ta không đáng ch*t... Rõ ràng ngươi mới là kẻ đáng ch*t!”
Lời này vừa dứt, mụ già thi hành án không nhịn được mà nhổ một bãi nước bọt:
“Sắp ch*t đến nơi rồi mà còn không biết hối cải.”
“Ta hối cải cái gì? Ta không sai!”
Nó trừng mắt nhìn tôi, rồi đột nhiên cười phá lên:
“Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao?”
Thấy tôi bình thản, nó nở nụ cười q/uỷ dị:
“N ngươi còn chưa biết đúng không? Thục phi tuy vào lãnh cung, nhưng hoàng thượng rốt cuộc không nỡ gi*t con ruột, Tam hoàng tử bị phế làm thứ dân, nhưng hoàng thượng đã tha cho hắn một mạng.”
Tôi rũ mắt, thờ ơ.
“N ngươi đã h/ủy ho/ại mọi hy vọng của mẹ con Thục phi.” Nó cười quái dị: “Mối th/ù sâu như biển này...”
“Tỷ tỷ tốt của ta, ngươi đoán xem mình còn mạng để sống không?”
Cái lồng được đẩy xuống nước.
Tôi ngước mắt lên, mỉm cười nhìn nó:
“Ta không chỉ sống, mà còn sẽ giẫm lên đầu Tam hoàng tử, sống một cuộc đời rực rỡ.”
“N ngươi xuống dưới đó đi thong thả, ta sẽ sớm tiễn hắn xuống đường, giúp vợ chồng các ngươi đoàn tụ.”
Thẩm Chỉ Nhu trợn trừng mắt, há miệng định nói điều gì đó.
Nhưng nó đã bị nước hồ nhấn chìm, không còn cơ hội nào để lên tiếng nữa.
Tôi quỳ trước Phật, lưng thẳng tắp.
Bồ đoàn rất cứng, đầu gối rất đ/au.
Sau khi tận mắt chứng kiến cha mẹ bị lưu đày, tôi xin chỉ bệ hạ cho đến tu hành tại ngôi chùa trên núi Bạch Lộc, cầu nguyện cho cha mẹ chuộc tội, cầu phúc cho quốc gia.
Hoàng thượng thương xót cảnh ngộ của tôi, lại cảm kích lòng hiếu thảo, nên đặc biệt phái m/a m/a và thị vệ đến bảo vệ tôi.
Nửa năm nay, ngày nào tôi cũng chuyên tâm chép kinh bái Phật, đầu gối đã chai sạn, sống những ngày tháng khổ cực.
“Tiểu thư, thực ra người không cần phải làm thế này.”
M/a m/a không ít lần khuyên tôi.
Tôi chỉ cười, không giải thích nhiều.
Sao lại không cần, tôi quá cần ấy chứ.
Kiếp trước, khi tôi bị lũ c/ôn đ/ồ chà đạp lăng nhục trong ni cô am, Tam hoàng tử lại vô cùng thuận lợi, sau đó còn được phong làm Thái tử.
Bởi vì hắn đã c/ứu Thái hậu ở núi Bạch Lộc.
“Tam hoàng tử trở thành Thái tử, em gái con sẽ là Thái tử phi.”
Ngày đó, tôi vừa bị đám người kia lăng nhục xong, cha đã đến ni cô am.
Tôi khóc lóc c/ầu x/in cha, c/ầu x/in ông c/ứu lấy tôi.
“Cha, người biết con bị oan, con vì tính mạng của cả gia đình mới nhận tội, người đưa con vào am con chấp nhận, nhưng con thực sự không thể chịu đựng thêm sự hànhz hạz này nữa.”
Tôi ôm lấy chân cha, dập đầu từng cái một:
“Cầu người-- người c/ứu lấy con gái đi, c/ứu con ra ngoài với.”
Cha cúi người xuống, vẻ mặt gh/ê t/ởm:
“Dù lúc đó con trong sạch, thì bây giờ cũng đã bẩn thỉu rồi.”
Tôi ngẩn ngơ cúi đầu, nhìn những bụi bẩn, bùn đất và m/áu tươi trên người.
Trên người toàn là vết tích hànhz hạz, trộn lẫn cùng sự ô uế do đàn ông để lại.
“Hạnh Ngọc, em gái con sắp làm Thái tử phi rồi, Thái tử phi không thể có một người chị gái không trong sạch.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói đanh thép:
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook