Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Con quái vật viễn cổ từng một thời không coi ai ra gì ấy, vậy mà trước ánh mắt kinh hãi tột độ của tất cả mọi người, hai chân trước bỗng mềm nhũn.
Thân hình khổng lồ đổ sụp xuống không trung, phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
“Chủ... chủ nhân tha mạng! Tiểu Hoa biết lỗi rồi!”
Toàn trường im phăng phắc.
Gió ngừng thổi.
Nụ cười đi/ên cuồ/ng trên mặt Bạch Hổ Đế Quân đông cứng lại thành một vẻ vặn vẹo lố bịch. Ông ta không tin nổi vào mắt mình, dụi dụi rồi hét lên.
“Tiên tổ! Người đang làm cái gì vậy?! Nó chỉ là một con gà tạp chủng thôi mà!”
“C/âm miệng cái đồ ng/u xuẩn này!” Viễn cổ thủy tổ vung một cái t/át đá/nh bay Bạch Hổ Đế Quân xuống lòng đất, rồi quay sang nhìn tôi.
Trên gương mặt hổ to lớn của nó nở một nụ cười nịnh nọt hết mức, trông chẳng khác nào một gã hề.
“Thưa chủ nhân Thao Thiết vĩ đại... người... người vẫn còn sống sao?”
Tôi nghiêng đầu, ký ức từ truyền thừa viễn cổ trong đầu cuối cùng cũng thức tỉnh hoàn toàn.
Tôi nhìn con cái gọi là thủy tổ viễn cổ này, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Ta cứ tưởng là nhân vật gh/ê g/ớm nào, hóa ra là ngươi.”
“Hơn mấy chục vạn năm trước, cái đám linh thú nuôi trong sân sau để làm mồi nhắm rư/ợu của ông nội ta, ngươi chính là con thú dự trữ vì quá g/ầy nên không bị ăn th!t, may mắn trốn thoát đó sao?”
“Thú dự trữ?!”
Bạch Hổ Đế Quân vừa mới bò được nửa thân người lên từ hố sâu, nghe thấy ba chữ này, mắt suýt nữa thì lồi cả ra ngoài.
Con thủy tổ viễn cổ mà ông ta phải h/iến t/ế thọ nguyên cả tộc mới triệu hồi được, trước mặt tộc Thao Thiết lại chỉ là một món mồi nhắm rư/ợu sao?!
Sự chênh lệch quá lớn này khiến đạo tâm của ông ta sụp đổ hoàn toàn, một ngụm m/áu tươi phun ra xa ba thước, rồi ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự.
“Chủ nhân anh minh! Tiểu Hoa hồi đó quả thực quá g/ầy, toàn xươ/ng là xươ/ng, không ngon chút nào ạ!” Để giữ mạng, cái đầu hổ khổng lồ của viễn cổ thủy tổ gật lia lịa trên không trung.
Tôi cười lạnh, giơ tay túm lấy hư không.
Một luồng lực hút kinh khủng lập tức bao trùm lấy nó.
“Năm xưa để ngươi chạy thoát, hôm nay vừa hay lấy ngươi để bồi bổ thân thể!”
“Chủ nhân tha mạng! Tiểu Hoa bây giờ th!t cũng già rồi, còn dai hơn trước! Tiểu Hoa nguyện đeo tội lập công!”
“Đám con cháu bất hiếu này dám mạo phạm chủ nhân, Tiểu Hoa thay người dạy dỗ chúng!”
Viễn cổ thủy tổ sợ đến h/ồn bay phách lạc, quay ngoắt đầu lại, há cái miệng rộng như chậu m/áu, hút mạnh về phía đám người tộc Bạch Hổ còn sót lại bên dưới.
Vô số tộc nhân Bạch Hổ kêu gào trong kinh hãi, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, đã bị vị tiên tổ mà chúng kính ngưỡng nuốt chửng vào bụng.
Nó thậm chí không tha cho cả Bạch Hổ Đế Quân và Huyền Diệp đang bất tỉnh, nhai ngấu nghiến rồi nuốt sạch.
Viễn cổ thủy tổ ợ một cái no nê, nhìn tôi lấy lòng.
“Chủ nhân, xử lý sạch sẽ cả rồi ạ. Người xem...”
Tôi nhìn con mèo hoa không có liêm sỉ này, chán gh/ét phất tay.
“Cút về hư không của ngươi đi, sau này gọi là phải có mặt, còn dám chạy, ta hầm ngươi ngay lập tức.”
‚Đa tạ chủ nhân không gi*t! Tiểu Hoa cút ngay đây ạ!”
Viễn cổ thủy tổ như được đại xá, lăn lê bò toài x/é toạc hư không, trốn mất dạng, chạy nhanh hơn bất cứ ai.
Khủng hoảng được giải trừ.
Tôi thở phào một hơi dài, thu hồi Thao Thiết chân thân, trở lại hình người.
Vì vừa dùng đến bản nguyên lực, cơ thể lúc này vô cùng suy kiệt, chân mềm nhũn, rơi thẳng xuống dưới.
Một vòng tay ấm áp, rộng lớn đỡ lấy tôi vững vàng.
Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng ý cười của Long Đế.
“Vị hôn thê, ra oai đủ chưa?” Giọng nói trầm thấp của anh ta vang lên bên tai tôi, mang theo hơi thở nóng rực.
Má tôi hơi nóng lên, cứng miệng phản bác.
“Ai là vị hôn thê của anh, tôi còn chưa đồng ý đâu.”
Anh ta nhướn mày, nhét miếng ngọc bội vào tay tôi.
“Tín vật ở cả trong tay ta rồi, nàng còn định quỵt n/ợ sao?”
“Làm quen lại lần nữa nhé, Đế quân tộc Hắc Long, Ngao Uyên. Vị hôn phu của nàng.”
Tôi nắm ch/ặt miếng ngọc bội ôn nhu, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, khóe miệng không kìm được mà cong lên.
“Được thôi, nể tình anh vừa rồi đã đứng ra bảo vệ, bổn phàm thùng... à nhầm, bổn Thao Thiết miễn cưỡng chấp nhận anh vậy.”
Ngao Uyên bật cười, bế bổng tôi lên, hóa thành một con Hắc Long vạn trượng, bay vút lên không trung.
“Đi, đưa nàng về Long Cung, ăn một bữa ngon.”
Nghe đến ăn ngon, mắt tôi sáng rực lên.
“Có linh thạch thượng phẩm không?”
“Cung cấp đầy đủ.”
“Có linh chi vạn năm không?”
“Ăn thay cơm.”
“Chốt đơn!”
Trăm năm sau.
Tại một khu chợ ồn ào náo nhiệt nơi phàm giới.
Một con hổ què m/ù mắt đang kéo một chiếc xe phân nặng nề, khó nhọc tiến bước trên con đường bùn lầy.
“Đi nhanh lên! Đồ súc vật ch*t ti/ệt này! Chưa được ăn cơm à!”
Người đá/nh xe quất một roj mạnh vào lưng con hổ, để lại một vết m/áu dài.
Con hổ phát ra tiếng kêu thảm thiết đầy nh/ục nh/ã, nhưng chỉ có thể nghiến ch/ặt răng, tiếp tục kéo xe về phía trước.
Nó từng là Thái tử Bạch Hổ cao cao tại thượng - Huyền Diệp.
Chương 19
Chương 9
Chương 10
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 11
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook