Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bỗng nhiên ta cảm thấy, chàng ta cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trước kia sao ta lại phải chịu nhiều khổ sở vì chàng ta đến vậy chứ?
Ta mỉm cười đầy nhẹ nhõm.
"Bùi tri châu nên nhanh chóng đến Việt Châu nhậm chức đi thôi, nếu muộn thì Thánh thượng sẽ chẳng còn kiên nhẫn đâu."
Sau đêm Nguyên Tiêu đó, Tạ Trì đã hạ chỉ đày Bùi Cảnh Hoài đi làm tri châu Việt Châu, không có triệu tập không được về kinh.
Trên danh nghĩa là thăng chức, thực chất là lưu đày.
Bùi gia có công phò tá tân đế, đây đã là hình ph/ạt lớn nhất trên danh nghĩa rồi.
Như vậy, mối liên hôn giữa hai nhà Thẩm Bùi cũng coi như hủy bỏ.
Ta không còn dây dưa với hai người họ nữa, mà ngẩng đầu, nhìn người trên thành lâu từ xa.
Tạ Trì đang đứng ở đó.
Đối diện hồi lâu, cha đỡ ta lên ngựa.
"Con gái nhà ta nay đã lớn khôn, cùng cha ra chiến trường thôi nào."
Ta thu hồi ánh mắt, cười nói: "Cha đừng coi thường con đấy."
"Cha nào dám coi thường Tê Tê, Tê Tê nhà ta là nữ nhi tuyệt vời nhất trên đời này."
Phải.
Thẩm Thanh Tê muốn đi ngắm gió cát sa mạc, muốn ra trận ch/ém địch.
Thẩm Thanh Tê.
Phải làm người nữ nhi tuyệt vời nhất trên đời này.
Trên tường thành.
Tạ Trì nhìn bóng hình thanh mảnh kia dần đi xa, nỗi đ/au trong lòng ngày càng nặng nề.
Chàng lẩm bẩm:
"Nàng ấy sẽ không trở lại nữa."
Một người yêu tự do như nàng, sao có thể cam tâm trở lại giam mình trong thâm cung này chứ?
Nàng vốn là chim trên núi, là tuyết giữa mây, không nên làm con chim trong lồng.
Thái giám hầu cận khom lưng, cẩn trọng lên tiếng:
"Xin Bệ hạ thứ tội cho nô tài nhiều lời, sao Bệ hạ không giữ Thẩm nương tử lại?"
Tạ Trì không nói gì, nắm đ/ấm siết ch/ặt chậm rãi buông ra.
Lòng bàn tay đã là một mảnh m/áu me loang lổ.
Chàng không đến từ biệt nàng, chính là sợ bản thân không kìm lòng được mà phá vỡ lời hứa.
Giờ xem ra, lựa chọn này là đúng.
Hai năm sau đó.
Tạ Trì thanh trừng dư nghiệt, chỉnh đốn quan trường, thiên hạ dần dần yên ổn.
Biên quan cũng thường xuyên truyền về tin thắng trận, Thẩm Thanh Tê không chỉ bình an, mà còn lập được không ít quân công.
Tạ Trì chân thành vui mừng cho nàng.
Chỉ là núi sông cách trở, đáng than nỗi khổ tương tư.
Hai năm sau, đại quân khải hoàn.
Tạ Trì phái người đi thăm dò trên đường về, biết được trong đội ngũ không có Thẩm Thanh Tê.
Tuy đã nằm trong dự liệu, nhưng vẫn không tránh khỏi thất vọng.
Chàng nh/ốt mình trong thư phòng, chép đi chép lại những bộ kinh mà năm xưa Thẩm Thanh Tê từng chép ở Cửu Hoa quán.
Chép đến khuỷu tay đ/au nhức, mắt cũng cay xè.
Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, cửa thư phòng đột ngột bị đẩy ra.
Người đến nghiêng đầu mỉm cười.
"Tạ Trì, ta muốn xem pháo hoa rồi."
- Hết -
Chương 11
Chương 23
Chương 39
Chương 18
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Chương 24
Bình luận
Bình luận Facebook