Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Yêu nhau được bốn năm, Cố Trạch Vũ và cô thanh mai trúc mã của anh ta công khai mối qu/an h/ệ trên mạng xã hội với dòng trạng thái đầy kiêu hãnh: "Chào anh, bạn trai."
"Chào em, bạn gái." Tôi lặng lẽ nhấn nút thích, ngay giây sau, Cố Trạch Vũ gọi điện tới.
Trước mặt đám bạn, anh ta trách móc tôi tại sao cứ phải làm quá lên như vậy, bảo rằng đó chỉ là đang chơi trò chơi mà thôi.
Mười phút sau, cô thanh mai trúc mã kia gửi cho tôi một bức ảnh, trong ảnh Cố Trạch Vũ đang say khướt nằm gối đầu lên đùi cô ta, vòng tay ôm ch/ặt lấy eo cô ta không rời.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ tìm đến tận nơi, cãi nhau một trận tơi bời với Cố Trạch Vũ, làm cho tất cả mọi người đều không vui vẻ gì. Chỉ riêng lần này, tôi thấy chẳng còn quan trọng nữa.
Khi Cố Trạch Vũ về nhà, tôi đang dọn dẹp bàn ăn và những bông hồng đã héo úa.
Hôm qua là ngày Lễ tình nhân, anh ta đã hứa chắc nịch với tôi rằng lần này nhất định sẽ chỉ dành riêng ngày đó cho mình tôi.
Tôi đã xin nghỉ làm cả buổi chiều, cất công trang trí bàn ăn, nấu nướng chờ anh về.
Thế nhưng tôi đã đợi suốt cả đêm, vẫn không thấy bóng dáng Cố Trạch Vũ đâu. Nếu không phải nhìn thấy bài đăng trên mạng xã hội của Trần Thanh Thanh, tôi còn chẳng biết anh ta lại đi dự tiệc sinh nhật của cô ta.
Ngày Lễ tình nhân này lại trùng đúng vào sinh nhật của Trần Thanh Thanh.
Năm nào cũng vậy, anh ta đều sẽ đến dự tiệc sinh nhật của Trần Thanh Thanh trước,
uống cho say bí tỉ, rồi mới quay về đón Lễ tình nhân với tôi. "Hôm qua anh vốn định về sớm, nhưng vì say quá nên đã ngủ lại nhà Thanh Thanh một đêm."
Vì dư âm của cơn say, đầu Cố Trạch Vũ vẫn còn hơi đ/au, anh ta giải thích qua loa với tôi rồi đi thẳng vào phòng.
Trước kia, tôi chắc chắn sẽ khóc lóc than vãn, hỏi anh ta tại sao không thể đặt tôi lên vị trí ưu tiên hàng đầu.
Sau đó, anh ta sẽ cáu kỉnh hét lên với tôi: "Giang Ly, cô có thể đừng vô lý gây sự nữa được không? Thanh Thanh tổ chức sinh nhật, một năm chỉ có một lần, sao tôi có thể không đi chứ."
Nhưng giờ đây, tôi đã chẳng còn sức lực để tranh cãi nữa.
Nhìn bóng lưng bận rộn của tôi, chân mày Cố Trạch Vũ khẽ nhướng lên, hiếm hoi lắm mới chịu kiên nhẫn giải thích thêm một câu.
"Em đừng suy nghĩ nhiều, anh và Thanh Thanh lớn lên cùng nhau, trước đây anh vẫn thường ngủ lại nhà cô ấy mà."
Thấy tôi vẫn im lặng, anh ta gãi đầu, rồi ban ơn cho tôi một câu: "Đợi anh ngủ dậy sẽ đưa em ra ngoài ăn, được chưa? Lễ tình nhân thì năm sau vẫn có thể đón, em đừng làm cái vẻ mặt như thể anh vừa làm chuyện gì tày đình lắm vậy."
Nhưng thực tế là suốt bốn năm qua, chúng tôi chưa bao giờ có một ngày Lễ tình nhân trọn vẹn.
Tôi cười nhạt: "Sao cũng được, nghe theo anh cả." Có vẻ như không ngờ lần này tôi lại ngoan ngoãn đến thế, anh ta liếc nhìn tôi đầy ngạc nhiên, rồi quay vào phòng ngủ tiếp.
Sau khi tỉnh dậy, Cố Trạch Vũ đưa tôi ra ngoài ăn.
Vừa ngồi vào xe, tôi đã thấy một món đồ trang trí hình chú mèo dễ thương mà Trần Thanh Thanh đặt ở đó, chú mèo giơ một tấm biển với dòng chữ: "Ngai vàng đ/ộc quyền của Nữ hoàng Thanh Thanh".
Sắc mặt Cố Trạch Vũ hơi thay đổi: "Em đừng hiểu lầm, Thanh Thanh tính tình như con nít, chỉ thích bày vẽ mấy thứ kỳ quặc này thôi." Tôi bình thản đáp: "Ừm, cũng dễ thương mà." Trong xe rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.
Cố Trạch Vũ nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ: "Em không gi/ận sao?" Tại sao tôi phải gi/ận? Cũng đúng, trước đây nếu nhìn thấy mấy món đồ m/ập mờ này, chắc chắn tôi sẽ nổi trận lôi đình và vứt hết chúng đi.
Nhưng giờ đây, tôi chẳng có cảm giác gì cả, chỉ còn lại sự tĩnh lặng như mặt hồ: "Tại sao phải gi/ận? Anh cũng nói đó là tính trẻ con, tôi chấp nhặt với một đứa trẻ làm gì."
Nghe thấy câu trả lời thấu tình đạt lý của tôi, người đàn ông thở phào nhẹ nhõm.
Vừa đến cửa nhà hàng, điện thoại Cố Trạch Vũ đổ chuông. Là nhạc chuông riêng cho Trần Thanh Thanh.
"Nữ hoàng Thanh Thanh gọi điện, còn không mau nghe máy!" Ở đầu dây bên kia, Trần Thanh Thanh yếu ớt nói rằng cô ta bị đ/au bụng, hình như tối qua uống nhiều rư/ợu quá nên làm tổn thương dạ dày.
Cúp điện thoại, Cố Trạch Vũ không ngoảnh đầu lại, bỏ mặc tôi, lập tức lên xe quay đầu chạy thẳng về phía khu chung cư của Trần Thanh Thanh.
Tôi nhìn bóng lưng vội vã rời đi không chút do dự của anh ta, lòng cười cay đắng.
Anh ta có bao giờ nghĩ đến việc đây là vùng ngoại ô, tôi phải trở về bằng cách nào không.
Nhà hàng này vốn nổi tiếng vì nằm tách biệt với sự ồn ào và chất lượng phục vụ xuất sắc, dù ở xa tận ngoại ô nhưng vẫn là nơi nhiều người đổ xô đến mà chẳng đặt được chỗ.
Mỗi lần để bù đắp cho tôi, anh ta đều đưa tôi đến đây ăn.
Điện thoại không bắt được xe, tôi định vào trong nhà hàng để nhờ người giúp đỡ.
Nhưng không có lịch hẹn, tôi thậm chí không thể bước qua cửa. Nhân viên bảo vệ bảo tôi phải gọi điện cho người đã đặt chỗ để x/ác nhận thì mới được vào.
Tôi gọi mấy cuộc, nhưng đều không có người bắt máy.
Tôi lướt hết danh bạ điện thoại, mới nhận ra vì mấy năm yêu đương này, tôi đã dồn hết tâm trí vào Cố Trạch Vũ mà dần xa cách với những người bạn khác.
Tôi không còn mặt mũi nào để gọi điện cầu c/ứu họ nữa.
Dưới cái nắng gay gắt của mùa hè, tôi đi bộ suốt ba tiếng đồng hồ trên đôi giày cao gót mới đến được nơi có thể bắt taxi. Lúc về tới nhà, tôi đã bị sốc nhiệt.
Tôi nôn mửa dữ dội vì khó chịu, phải uống th/uốc mãi mới đỡ hơn chút.
Liên tiếp mấy ngày sau, Cố Trạch Vũ không về nhà, cũng chẳng gửi cho tôi bất kỳ tin nhắn nào.
Tôi liên tục nhìn thấy trên mạng xã hội bài đăng của Trần Thanh Thanh: "Ai đang bị ốm nằm viện mà vẫn phải chịu sự quản giáo của một gã đàn ông hôi hám nhỉ?" Kèm theo đó là bức ảnh cô gái mặc đồ b/ệnh nhân, bĩu môi đầy hờn dỗi, và trong góc bức ảnh chính là Cố Trạch Vũ.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook