Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong chương trình tạp kỹ thám hiểm Tương Tây, cô nàng "tiểu bạch hoa" xuất hiện trong trang phục dân tộc Miêu.
Chân trần đeo lục lạc bạc, trông vô cùng xinh xắn, đáng yêu.
Cô ta vô tình giơ tay để lộ miếng ngọc bài của Thánh nữ dân tộc Miêu:
"Á, không cẩn thận bị mọi người phát hiện rồi, vậy mình không giấu nữa nhé!
"Thật ra mình là Thánh nữ dân tộc Miêu, mong mọi người chiếu cố cho~"
Thân phận đầy bí ẩn khiến người hâm m/ộ phát cuồ/ng săn đón.
Tôi lại sờ vào túi, chạm vào con Kim Tằm Cổ trong đó rồi khẽ nhíu mày.
Cô ta là Thánh nữ dân tộc Miêu, vậy tôi là ai?
Tôi là truyền nhân đời thứ 99 của dòng họ Đường ở Tương Tây, một chuyên gia cổ thuật chính tông. Vì để nuôi dưỡng con Kim Tằm Cổ bảo bối, tôi đành phải dấn thân vào giới giải trí làm công ăn lương.
Với tư cách là một người mới, tôi trở thành "tấm gương đối chiếu" cho tiểu hoa đán đang nổi đình đám Lâm Bạch Lộc để ki/ếm cát-xê.
Quản lý khổ sở khuyên nhủ tôi:
"Đường Thư Nguyệt, suất tham gia chương trình thám hiểm Tương Tây này là do chị phải uống rư/ợu đến xuất huyết dạ dày mới giành được đấy, em nhất định phải thể hiện cho tốt, đừng có bày trò với mấy con côn trùng đ/áng s/ợ đó nữa!"
Tôi vỗ về con Kim Tằm Cổ trắng m/ập trong hộp bùn đỏ:
"Chị đi ki/ếm tiền m/ua đồ ăn cho em đây, tình cờ lần này lại đi đúng quê hương Tương Tây của chúng ta, em có muốn đi cùng không?"
Con Kim Tằm đang trong quá trình l/ột x/ác khẽ gật đầu, nằm im lìm giữa lá cây.
Tôi khép mi, đóng hộp lại rồi nhét vào túi:
"Đi thôi, vì nuôi con, chị đành làm một lần 'tấm gương đối chiếu' vậy."
Ngày hôm sau, tôi chuẩn bị sẵn một ba lô gồm bột hùng hoàng, chu sa và bột bò cạp rồi đến hiện trường ghi hình.
Chỉ thấy Lâm Bạch Lộc đến muộn, khoác trên mình bộ trang phục dân tộc Miêu đen tím, phối cùng những chiếc lục lạc bạc kêu leng keng, cô ta nhảy chân sáo đến trước ống kính.
"Chào mọi người, mình là Tiểu Lộc, hôm nay mình sẽ dẫn mọi người đi khám phá phong tục tập quán của người Miêu~"
Khung bình luận lập tức chạy đi/ên cuồ/ng.
【Tôi không biết nhiều, nhưng bộ đồ này hình như là làm theo kỹ nghệ di sản phi vật thể đúng không?】
【Không ngờ Lộc Lộc lại là người dân tộc Miêu, bảo sao vừa đẹp vừa có khí chất.】
【Truyền nhân đời thứ 99 của cổ thuật Tương Tây, hóa ra là chị Lộc sao? Đỉnh quá đi!】
Tôi liếc nhìn bộ đồ của Lâm Bạch Lộc, kiểu dáng đúng là trang phục truyền thống của người Miêu thật.
Chỉ là dân nuôi cổ ở Tương Tây chúng tôi, sống trong thời hiện đại cũng chẳng ai mặc thế này ra đường mỗi ngày.
Chưa nói đến việc đống lục lạc này trong rừng hoang sẽ dẫn dụ thú dữ nguy hiểm thế nào, chỉ riêng việc chân trần đi trong núi thôi, chẳng lẽ không sợ rá/ch chân sao?
Đúng lúc đó, quay phim chĩa ống kính về phía tôi đang đứng ở góc.
Người hâm m/ộ lập tức nổi gi/ận.
【Cái cô nghệ sĩ hạng bét này ánh mắt gì thế kia, lại dám lườm chị Lộc nhà chúng tôi!】
【Còn nhìn chằm chằm vào quần áo người ta, đúng là gh/en tị vì Lộc bảo dáng đẹp, gu thời trang tốt thôi.】
【Nói thật, loại người gh/en ăn tức ở, chuyên đi soi mói này đúng là đáng kh/inh!】
Những bình luận á/c ý đã quá quen thuộc khiến tâm trạng tôi không chút gợn sóng.
Nhưng biểu cảm trong khoảnh khắc đó đã khiến tôi bị bôi đen lên thẳng hot search.
#Đường Thư Nguyệt gh/en ăn tức ở
#Đường Thư Nguyệt chị gái mắt lườm
#Đường Thư nghệ sĩ hạng bét làm màu
Người dẫn chương trình cầm micro lướt qua tôi, đưa cho Lâm Bạch Lộc:
"Hôm nay chúng ta đến cái nôi của cổ thuật Tương Tây, nhìn bộ trang phục này của Bạch Lộc, chắc là có mối duyên không nhỏ với cổ thuật bí ẩn trong truyền thuyết nhỉ?"
Lâm Bạch Lộc che miệng cười khẽ:
"Cũng bình thường thôi ạ, tại người lớn trong nhà bắt con phải kế thừa y bát, con cũng chẳng còn cách nào khác!"
Tôi nhíu mày, không nhịn được.
Trải qua hàng trăm năm, dòng dõi nuôi cổ chúng tôi chẳng còn lại mấy nhánh, tôi chưa từng nghe nói có người đồng môn như vậy?
Sau màn giới thiệu, chúng tôi ngồi xe việt dã đến một vùng rừng núi rậm rạp.
Người dẫn chương trình bắt đầu sắp xếp lịch trình hôm nay:
"Hôm nay chúng ta sẽ lên núi thám hiểm, quay lại những loài động vật nhỏ gặp trên đường, nhiệm vụ khá nhẹ nhàng thôi~"
Tuy khu rừng này đã được cải tạo nhân tạo, không có gì nguy hiểm, nhưng tôi vẫn buộc ch/ặt gấu quần, đeo miếng chu sa hộ thân bên hông để tránh rắn rết côn trùng.
Lâm Bạch Lộc bên cạnh lại lắc lắc chiếc lục lạc trên cổ tay:
"Chị Thư Nguyệt sao lại đeo chu sa làm gì, thế này sẽ làm lũ động vật nhỏ đáng yêu h/oảng s/ợ đấy.
"Hơn nữa có em ở đây, em có thể bảo vệ mọi người, không cần phải mang theo mấy thứ phòng thân đâu ạ."
Tôi liếc nhìn làn da hở hang và đôi chân trần của Lâm Bạch Lộc, vẫn không nhịn được nhắc nhở:
"Trong rừng cây cối rậm rạp, vì an toàn, tốt nhất em nên thay bộ đồ che chắn cơ thể và đi giày thuận tiện cho việc đi lại."
Ai ngờ Lâm Bạch Lộc lập tức ủy khuất lau khóe mắt, nép vào bên cạnh Ảnh đế Hứa Xuyên:
"Anh Hứa, em chỉ sợ chị Thư Nguyệt làm lũ động vật nhỏ h/oảng s/ợ chạy mất, không hoàn thành được nhiệm vụ thôi mà, sao chị ấy cứ phải chuyện bé x/é ra to về cách ăn mặc của em thế nhỉ?"
Khung bình luận cũng liên tục hiện ra.
【Không phải chứ, Đường Thư Nguyệt có hiểu thế nào là tự do ăn mặc không vậy? Dựa vào đâu mà nói Lộc bảo nhà chúng tôi như thế?】
【Gh/en tị thôi mà, Lộc Lộc nhà chúng tôi có trang phục dân tộc Miêu gia truyền, còn cô ta chỉ biết mặc cái áo khoác gió x/ấu xí.】
【Ơ, chỉ mình tôi thấy lời khuyên của Đường Thư Nguyệt có lý à?】
【Lo chuyện bao đồng, thật không chịu nổi loại phụ nữ thích cạnh tranh ngầm này!】
Ảnh đế bên cạnh lặng lẽ tránh cánh tay cô ta đang bám vào, ho nhẹ một tiếng.
"Thư Nguyệt, tôi thấy túi thơm của cô đẹp thật đấy, có phải chuẩn bị riêng cho ê-kíp chương trình không?"
Tôi gật đầu, chia túi thơm đựng thảo dược cho nhân viên.
Hứa Xuyên cũng nhận lấy một cái, đưa lên mũi ngửi nhẹ.
"Ông ngoại tôi là thầy th/uốc Đông y, túi thơm của cô cho khá nhiều nguyên liệu đặc biệt, chắc là có công dụng đặc biệt nhỉ?"
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 21
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook