Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/07/2026 10:52
"Cô gái... Hoắc Cẩn ấy, rất tốt."
"Ừ."
"Tôi đã nói với bà xã rồi. Bà ấy cũng bảo tốt."
"Cảm ơn chú Kh//âu."
Chú ấy im lặng một hồi.
"Tiểu Bùi, chú nói thêm một câu nhé."
"Chú cứ nói ạ."
"Đừng đẩy những người tốt với mình ra xa."
"Có những người, đời này chỉ đến một lần thôi."
"Ừ."
"Cái bát của cậu... m/ua hai cái là đúng rồi."
Tôi cười nhẹ.
"Vâng."
"Được rồi. Khi nào rảnh đến nhà chú ăn cơm! Bà xã chú làm món sườn kho ngon lắm!"
"Chắc chắn cháu sẽ đến."
Cúp điện thoại, tôi chợt nhận ra--trong danh bạ đã có thêm cái tên Kh//âu Quốc Thắng.
Còn có Hạ Viễn. Còn có Tống Ý (không biết từ lúc nào đã bị Hạ Viễn kéo vào một nhóm chat, đặt tên là "Hội tương trợ anh em g/ãy xươ/ng", hiện tại có bốn người).
Danh bạ dài hơn ba tháng trước rất nhiều.
--
Tối thứ Sáu.
Tôi đang nấu cơm ở nhà.
Sáu năm nay đều tự nấu cơm một mình--không đúng, hôm nay không phải một mình.
Hoắc Cẩn ngồi trước chiếc bàn xếp trong phòng khách, máy tính xách tay đang mở, cô ấy đang họp video với đạo diễn.
Gần đây cô ấy nhận một bộ phim mới, kể về một luật sư trợ giúp pháp lý. Kịch bản cô ấy đã đọc ba lần, trên bàn chất đống bản tóm tắt phân cảnh đầy rẫy những ghi chú.
Tiếng họp của cô ấy truyền từ phòng khách vào bếp, lúc to lúc nhỏ.
"Nút thắt ở màn thứ ba này chưa đủ, khán giả sẽ không tin đâu--"
"Cô ấy sẽ không thỏa hiệp trong tình huống này đâu, bản chất nhân vật của cô ấy là phản kháng--"
"Tôi cần trau chuốt lại một bản thoại nữa--"
Dầu trong chảo đã nóng.
Tôi đổ cà chua đã c/ắt vào, tiếng xèo xèo vang lên, khói dầu bốc lên.
"Bùi Trác!"
"Hửm?"
"Tắt máy hút mùi chưa? Em không nghe thấy đạo diễn nói gì!"
"Đang bật mà. Em nói to lên là được."
"..."
Giọng cô ấy cao lên tám quãng tám.
"Đạo diễn anh đợi chút--Bùi Trác anh làm món gì mà khói dầu dữ vậy--"
"Cà chua xào trứng."
"Anh cho nhiều dầu quá rồi!"
"Em là chuyên gia à?"
"Em không phải chuyên gia nhưng em biết anh cho nhiều dầu! Em ngửi là biết!"
Đạo diễn ở đầu dây bên kia nói gì đó, đại loại là "cô cứ làm việc đi".
Hoắc Cẩn vội vàng kết thúc cuộc họp, kéo ghế lao vào bếp.
Căn bếp một mét vuông, trong chốc lát không chứa nổi hai người.
Cô ấy đứng cạnh tôi, kiễng chân nhìn vào trong chảo.
"Quả nhiên cho nhiều dầu rồi."
"Đủ rồi, ra ngoài đi."
"Anh c/ắt cà chua to quá."
"Ra ngoài."
"Trứng phải xào trước mới đúng--"
"Hoắc Cẩn."
"Hửm?"
"Đến mì tôm em còn nấu ch/áy được. Ra ngoài đi."
Cô ấy lườm tôi một cái. Đôi môi phồng lên.
Nhưng cô ấy biết tôi nói là sự thật--tuần trước cô ấy định giúp tôi nấu mì, nước cạn khô tận hai lần.
Cô ấy nấn ná ba giây, cuối cùng cũng chịu lui ra ngoài.
Nhưng không đi xa. Đứng ở cửa bếp, dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngựk.
"Ít nhất cho em xem."
"Em xem đi."
"Ừ."
Cô ấy cứ đứng đó, nhìn tôi xào rau.
Ngọn lửa trên bếp nhảy múa dưới đáy chảo, khói dầu theo máy hút mùi bay lên. Vị chua ngọt của cà chua lan tỏa, hòa cùng mùi thơm ch/áy cạnh của trứng.
Ánh mắt cô ấy đặt trên lưng tôi.
Tôi có thể cảm nhận được.
"Bùi Trác."
"Ừ."
"Có chuyện quên chưa nói với anh."
"Chuyện gì?"
"Tháng sau em vào đoàn làm phim rồi. Ở Hoành Điếm. Quay ba tháng."
Tôi đảo chảo.
"Ừ."
"Ba tháng không về được."
"Ừ."
"Anh ở đây một mình--"
"Anh sẽ ăn uống đàng hoàng."
Cô ấy im lặng một giây.
"Phải dùng cả hai cái bát đấy."
"...Một mình làm sao dùng hai cái bát?"
"Một cái đựng cơm, một cái đựng canh."
Tôi quay đầu nhìn cô ấy một cái.
Cô ấy không cười. Biểu cảm rất nghiêm túc.
"Được." Tôi nói. "Một cái đựng cơm, một cái đựng canh."
Khóe miệng cô ấy cuối cùng cũng giãn ra.
Không phải là cười. Mà là yên tâm.
Tôi múc cà chua xào trứng vào bát--
Bát sứ trắng.
Loại to. Loại đựng được canh ấy.
Hai cái bát, hai phần thức ăn.
Cô ấy nhận lấy bát của mình, đi đến bàn xếp trong phòng khách ngồi xuống.
Bức ảnh trên bàn--tấm ảnh chụp chung năm chín tuổi và sáu tuổi--được cô ấy đặt cạnh máy tính xách tay. Trong ảnh, hai đứa trẻ g/ầy như que củi đứng đối diện nhau.
Lúc này, hai người ngoài bức ảnh cũng đang ngồi đối diện nhau.
Ở giữa ngăn cách bởi một chiếc bàn xếp. Trên bàn có hai bát thức ăn, một chiếc máy tính, một tấm ảnh cũ, và dây leo của chậu trầu bà vươn tới chạm vào khuỷu tay cô ấy.
Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ nhuộm cả phòng khách thành một màu cam ấm áp.
Tôi cầm đũa lên.
"Ăn thôi."
"Ừ."
Đũa chạm vào thành bát, phát ra tiếng "kính" thật khẽ.
Đây là một căn nhà thuê một phòng khách một phòng ngủ.
Giá thuê một nghìn tám.
Không đồ đạc sang trọng, không bài trí xa xỉ.
Nhưng trên bệ cửa sổ có hai cái bát, một chậu trầu bà.
Trên bàn có một tấm ảnh cũ.
Người liên lạc khẩn cấp trên cửa, không còn là khoảng trống.
--
Đây chính là nhà của tôi.
Không phải của một người nữa.
Ai thích thì nhấn like nhé, cảm ơn.
Chương 22
Chương 12
Chương 19
Chương 18
Chương 8
Chương 19
Chương 13
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook