Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi thấy rất cạn lời, nhưng dù sao cô ta cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng tôi, nên tôi cũng lười đuổi cô ta đi.
Ngày hôm nay, tôi lại gặp Thương Từ.
Anh ta trông già đi nhiều quá.
Anh ta đưa cho tôi một chiếc chìa khóa.
"Anh biết em đang dành dụm tiền để khôi phục lại căn nhà trọ của Tống Thăng, anh đã xây dựng lại nó rồi.
"Đừng từ chối, cứ coi như anh bồi thường cho em... em thích nơi đó, thì cứ về thăm thường xuyên..."
"Còn nữa," anh ta ngập ngừng một chút, "Hôn ước giữa nhà họ Giang và nhà họ Thương đã chính thức hủy bỏ, Giang Phù không nhận được cổ phần, em cũng biết anh trai cô ta vốn không thích cô ta, cô ta chẳng biết làm gì cả, sau này chắc sẽ rất thảm.
"Thời Hành anh đã đưa đi rồi, trạng thái hiện tại của cậu ta cần phải nhập viện để điều trị tâm lý lâu dài. Căn phòng của em, anh đã khôi phục lại như cũ, nếu em muốn về nhà, lúc nào cũng được..."
Tôi lắc đầu.
"Cảm ơn anh đã khôi phục lại căn nhà trọ của đại ca.
"Nhưng nhà họ Thương,
Tôi sẽ không về nữa."
Anh ta không kiên trì thêm nữa, chỉ khẽ nói: "Căn phòng đó, anh sẽ mãi mãi để dành cho em."
Vào kỳ nghỉ hè, tôi đưa Quả Quả về thành phố Nam, đến căn nhà trọ của Tống Thăng.
Đứng trước cửa căn nhà, thời gian như quay lại năm năm trước, một buổi sáng bình thường không có gì đặc biệt.
Dưới gốc cây táo trong sân, Tống Thăng cầm con diều đã vẽ xong, mỉm cười nói:
"Thử xem nào, Nghiễn, chỉ cần em tin tưởng, nhất định nó sẽ bay cao."
Tôi của hiện tại, quả thực đã bay rất cao.
Tôi bế Quả Quả lên, khẽ đẩy cánh cửa đó ra.
"Anh, em về rồi đây."
(Hết)
Chương 7
Chương 8
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 15
Chương 20
Chương 4
Bình luận
Bình luận Facebook