Hàng xóm mở tiệm nướng, tôi bán nhà cho dịch vụ tang lễ

Gã nói chuyện "giở trò" là chơi chữ hai nghĩa.

Gã trọc trông như dân xã hội đen, nhưng thực chất làm nghề cúng bái, nghe đâu trong giới rất có tiếng tăm.

Việc làm ăn phát đạt đến mức một tuần bảy ngày thì gã bận làm lễ hết sáu ngày rưỡi.

Để gã sớm dọn vào ở, tôi nhờ anh họ thuê ngay cho mình một căn hộ khác rồi gọi công ty chuyển nhà đến dọn đi luôn trong ngày.

Đến tám giờ tối, quán nướng tầng dưới đã mở cửa.

Bà Trương đang xiên th!t cừu trước cửa. Thấy tôi, bà ta trưng ra bộ mặt đắc thắng: "Cô Thẩm chuyển nhà à? Người trẻ bây giờ đúng là không chịu nổi một chút khổ cực. Thời chúng tôi còn trẻ, có được chỗ che mưa che nắng đã là quý hóa lắm rồi."

Tôi liếc nhìn vào nhà bà ta, lão Trương đã bắt đầu nướng th!t, khói dầu bốc lên đen sì, xộc thẳng lên tầng trên.

Gã trọc đang tất bật giúp tôi chuyển đồ, nghe thấy bà Trương m/ắng tôi, liền bước tới.

Gã đưa cho bà ta một tấm danh thiếp.

Giấy bìa đen, chữ nhũ vàng, ghi rõ: "Dịch vụ tang lễ trọn gói Phúc Thọ Viên".

Bà Trương nhận lấy, ngẩn người ra mất hai giây.

"Thằng nhãi, mày có ý gì?"

Gã trọc mỉm cười lịch sự, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Dì ơi, miệng dì đ/ộc quá, cảm giác sống không thọ đâu, khi nào cần thì liên hệ nhé."

Tôi bật cười thành tiếng, chứng kiến mặt bà Trương chuyển sang màu xanh lét.

Chiến hỏa lập tức chuyển hướng sang gã trọc.

Nhưng mặc cho bà Trương ch/ửi bới thế nào, gã trọc vẫn thong dong quay người đi lên lầu.

Căn nhà mới tôi thuê ở cùng một con phố, tầng dưới là công viên, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng chim hót.

Buổi sáng ngủ đến tự nhiên tỉnh, soi gương thấy quầng thâm do thức đêm lâu ngày đã nhạt đi.

Nhóm cư dân cũ vẫn như mọi khi, có người nhắn tin bảo quán nướng tầng dưới lại ồn đến tận hai giờ sáng.

Họ chỉ than phiền, đến cả một câu khó nghe cũng không nói.

Bà Trương lập tức đáp trả:

"Sao, mày cũng có ý kiến à? Mày có thể chuyển đi như con họ Thẩm ấy! Lũ người lắm chuyện, không có bản lĩnh mà cứ thích làm lo/ạn!"

Tôi kéo gã trọc vào nhóm, bản thân cũng ở lại, chờ xem kịch hay.

Sáng đến công ty, lão Trương hỏi trong nhóm: "Cái xe tải trước cửa nhà tôi là của đứa nào đỗ đấy? Sao mà thiếu đức thế?"

Kèm theo là tấm ảnh chiếc xe màu đen, trên thân xe viết chữ "Điếu" thật to.

Gã trọc đáp ngay lập tức: "Xe của tôi, có vấn đề gì à? Có vấn đề thì báo cảnh sát đi, tôi đang bận."

Căn nhà tôi b/án cho gã có kèm chỗ đỗ xe, gã đỗ xe hợp tình hợp pháp, chỉ là nhìn hơi xui xẻo.

Bà Trương bắt đầu gửi các đoạn ghi âm dài trong nhóm: "Hôm qua trù ẻo tao chính là mày đúng không? Đồ thất đức! Mày mang xe tang đến đây có ý gì, đây là khu chung cư! Chung cư là để ở, là dành cho người sống! Có hiểu không?"

Gã trọc cũng gửi một đoạn ghi âm, giọng điệu mỉa mai: "Ôi, hai vị biết chung cư là để ở cơ à? Hai người làm quán nướng thì được, tôi đỗ xe mình thì không được sao? Vẫn câu nói đó, có vấn đề thì tìm cảnh sát!"

Bà Trương tức đến mức nghẹn lời, lại giở chiêu cũ từng dùng với tôi ra: "Hai thân già chúng tôi lớn tuổi rồi! Tức ra b/ệnh thì mày chịu trách nhiệm nổi không? Đồ l/ưu ma/nh vô lại, không biết kính lão đắc thọ à?"

Gã trọc đáp:

"Có nhu cầu kinh doanh thì liên hệ tôi, tôi thường xuyên nhận ủy thác của người ch*t lắm, chỉ cần trả đủ tiền là được."

Lời này vừa thốt ra, hai vợ chồng nhà họ Trương lập tức "phá thủ", không ngừng ch/ửi rủa trong nhóm.

Gã trọc là bậc thầy cãi nhau, chỉ công không thủ, hoàn toàn phớt lờ hai người bọn họ.

Các cư dân khác trong nhóm phát phiền, vừa khuyên can vừa tìm ban quản lý, mới khiến hai người họ im miệng.

Bà Trương trực tiếp tag tôi: "Con họ Thẩm kia! Có phải mày cố tình cho loại người này thuê nhà để chọc tức tao đến ch*t không? Hôm nay mày phải đuổi nó đi ngay, nếu không thì liệu h/ồn với tao!"

Tôi đến cả việc mình đã b/án đ/ứt căn nhà cũng lười giải thích, chỉ chia sẻ một bài hát vào nhóm.

"Đợi chờ~ đợi chờ mãi mãi~ lá xanh rồi lại vàng, người vẫn chưa tới~"

Hai vợ chồng nhà họ Trương lại gửi một tràng ghi âm dài.

Tôi chẳng buồn nghe, tập trung vào cuộc sống của mình.

Tối đến công viên chạy bộ, tiếng lá khô xào xạc hòa lẫn vào tiếng bước chân của chính mình.

Về nhà uống một ly bia lạnh, tâm thân thư thái.

Thế này mới gọi là sống chứ.

Tâm trạng tốt, giấc ngủ ngon, người lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.

Hôm sau đi làm, thấy vợ chồng nhà họ Trương xuất hiện tại công ty, khóe miệng tôi không tự chủ mà nhếch lên.

Bây giờ đến gây chuyện với tôi,

Sẽ không còn dễ dàng như lần trước nữa đâu.

"Lãnh đạo! Đây chính là tư cách của nhân viên công ty các ông đấy! Cho kẻ làm nghề tang lễ thuê nhà, b/ắt n/ạt hai ông bà già chúng tôi!"

"Tôi tuy không tìm được người chống lưng, nhưng cũng không thể để mặc cho người ta b/ắt n/ạt! Hôm nay tôi đ/âm đầu ch*t ở đây! Các người đừng trách tôi! Muốn trách thì trách con họ Thẩm ấy!"

Hai người bọn họ gào khóc tại công ty, thu hút sự chú ý của bao người.

Lãnh đạo khó xử nhìn tôi, nhưng lại thấy tôi ánh mắt đầy ý cười, chẳng hề hoảng lo/ạn chút nào.

"Tiểu Thẩm, lần trước chẳng phải đã nói với cô rồi sao? Chuyện riêng tư không được mang đến công ty."

"Tuy nói tôi chỉ là lãnh đạo công ty, không có tư cách quản chuyện riêng của cô. Nhưng công ty còn phải kinh doanh, người ta cứ đến làm lo/ạn thế này, báo cảnh sát một hai lần cũng chẳng giải quyết được, công ty cũng oan ức lắm!"

"Hợp đồng lao động của chúng ta đều đã ghi rõ, công ty một khi phát hiện nhân viên có vấn đề đạo đức cá nhân nghiêm trọng, có quyền chấm dứt hợp tác."

Hai vợ chồng nhà họ Trương đứng bên cạnh nghe vậy, lại bắt đầu đắc ý.

Tôi không hề trách lãnh đạo, hoàn toàn có thể hiểu được lập trường của ông ấy.

Tranh chấp dân sự, nhất là cái loại dây dưa không rõ ràng, cảnh sát cũng rất khó giải quyết một cách dứt điểm.

Danh sách chương

4 chương
11/07/2026 19:02
0
11/07/2026 19:02
0
12/07/2026 03:47
0
12/07/2026 03:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu