Ngọc vỡ từ biệt tuyết, nàng đã nhập sơn hà

Ngọc vỡ từ biệt tuyết, nàng đã nhập sơn hà

Chương 1

25/08/2026 10:17

Biên quan đại thắng, ta khải hoàn trở về, nào ngờ thứ chờ đợi ta lại là tin muội muội bị b/ắt c/óc.

Đối phương chỉ đích danh muốn dùng mạng của nữ tướng quân là ta để đổi lấy sự trong trắng cho muội muội.

Sau khi ta cởi giáp đầu hàng, chúng đ/ập nát đôi đầu gối, c/ắt đ/ứt gân chân ta.

Trọn ba ngày, ta chịu đủ mọi nh/ục nh/ã trong vũng bùn, cuối cùng bị ném vào bãi tha m/a, nhặt lại được cái mạng tàn.

Vị hôn phu chê ta thất tiết, công khai từ hôn.

Hoàng đế thu hồi binh quyền, trục xuất ta khỏi thượng kinh.

Thậm chí ngay cả muội muội mà ta liều ch*t c/ứu về, cũng chê ta danh tiếng nhơ nhuốc mà đoạn tuyệt qua lại.

Khi tuyệt vọng nhất, thần y Thẩm Thanh Chu đã tìm thấy ta.

Chàng ôm lấy thân x/ác đầy m/áu tươi của ta: "A Ninh, ta chữa khỏi cho nàng, nàng gả cho ta, có được không?"

Ba năm đằng đẵng, ngày ngày chàng nối xươ/ng nối mạch cho ta, không rời không bỏ.

Ngày ta rốt cuộc có thể đứng dậy, chống gậy, muốn tận miệng nói cho chàng biết ngày thành thân đã định vào tháng sau.

Thế nhưng khi tới cửa thư phòng, lại nghe thấy cuộc đối thoại bên trong:

"Chủ tử, vì để thành toàn cho nhị tiểu thư mà ngài hủy đi đôi chân và tiền đồ của tướng quân, cái giá này liệu có quá lớn không?"

"Chỉ khi đôi chân nàng g/ãy, nàng mới không thể dẫn binh đi cư/ớp hôn!"

"Nàng nếu không tàn, không phế, không rơi xuống vũng bùn, sao có thể hoàn toàn dập tắt tâm ý muốn cư/ớp đi hào quang của Thiên Thiên!"

Dược đồng rốt cuộc không vượt qua được lương tâm của chính mình:

"Nhưng phong mật thư thông địch giả đó… ngài định giữ mãi sao? Tướng quân không chỉ bị hủy đôi chân và tiền đồ, nếu phong thư này còn đó, tội danh phản quốc của nàng cũng vĩnh viễn không thể rửa sạch."

Thẩm Thanh Chu cười lạnh, là vẻ nhẹ nhàng âm hiểm chưa từng lộ ra trước mặt ta:

"Giữ lại, ta muốn A Ninh cả đời mang danh tướng phản quốc, muốn nàng không nơi để đi, chỉ có thể như một con chó, co quắp trong y cốc của ta."

"Ta có thể bảo vệ nàng cả đời."

Bên tai ta ù ù, trái tim như bị dây sắt siết ch/ặt.

Ba năm dịu dàng, ba năm nối xươ/ng nối mạch, thế mà tất cả đều là cái bẫy ch*t chóc do chính tay người đàn ông này giăng ra.

Chân ta mềm nhũn, cây gậy đ/ập mạnh vào cánh cửa.

Keng một tiếng.

"Ai?!"

Tiếng quát lạnh lùng của Thẩm Thanh Chu vang lên.

Ta chẳng màng đến cơn đ/au xươ/ng cốt, xoay người muốn chạy.

Nào ngờ đôi chân yếu ớt khiến ta ngã nhào xuống bùn, bùn đất thấm đẫm toàn thân.

Chẳng màng đến sự nhếch nhác và nh/ục nh/ã tột cùng, ta cắn ch/ặt răng, hai tay cắm sâu vào đất cố gắng gượng dậy.

Lục Ninh Hi, chạy mau!

Vừa đến cửa cốc, đã bị mấy gã binh lính s/ay rư/ợu chặn đường.

Thấy ta toàn thân lấm lem, đi đứng khó khăn,

Đáy mắt mấy kẻ đó tràn đầy á/c ý:

"Ồ, đây chẳng phải là Lục đại tướng quân, kẻ phản tướng mất trinh trong lo/ạn lạc đó sao?"

"Nghe nói bị hơn mười gã đàn ông chơi đùa mấy ngày mấy đêm, không biết đã dùng bao nhiêu tư thế nhỉ."

"Có khi nào năm xưa cha huynh nhà họ Lục ch*t, Lục đại tướng quân liền nhập ngũ, chính là vì muốn hưởng thụ cảm giác tuyệt vời khi được cánh đàn ông vây quanh?"

"Chậc chậc chậc, Lục đại tướng quân nay đã khác xưa, sao nào, ba năm không đụng vào đàn ông, ngứa ngáy lắm rồi phải không?"

Tiếng cười cợt cùng mùi hôi thối ập tới, mấy bàn tay bẩn thỉu sờ soạng lên người ta.

Nhìn thấy mấy gã khốn kiếp từng bị ta ban cho quân côn và đuổi khỏi đội ngũ vì tội trêu ghẹo phụ nữ này,

Ta giáng một cái t/át!

"Chát!" một tiếng, đá/nh cho gã cầm đầu m/áu mũi chảy ròng ròng.

"Con tiện nhân này! Xử nó!"

Nào ngờ mấy gã đạp mạnh vào đầu gối ta, trực tiếp giẫm ta xuống đất!

Ta như con rùa bị lật ngửa, y phục vốn đã mỏng manh, thế mà bị x/é toạc lộ ra mảng da th!t lớn.

Sự phẫn nộ ngút trời bao trùm lấy ta.

Nếu đôi chân và thân thủ của ta còn đó…

Ta cắn nát đầu lưỡi, trong miệng đầy vị mặn tanh.

Cho đến khi một bàn tay bẩn thỉu kéo sợi dây đỏ trên cổ, ta mới biến sắc:

"Buông ra!"

Đây là miếng ngọc bội duy nhất cha huynh để lại,

Cũng là tôn nghiêm cuối cùng của Lục gia.

Năm đó hai người tử trận nơi sa trường, là ta đã quỳ giữa biển x/ác, từng mảnh từng mảnh nhặt nhạnh ghép lại.

Thế nhưng một người đàn bà tàn phế như ta, làm sao địch lại mấy gã binh lính s/ay rư/ợu?

Sợi dây đỏ đ/ứt lìa, miếng ngọc bội bị cư/ớp mất.

Ta bị đẩy ngã vào vũng nước.

Ngay khi bàn tay gã cầm đầu định sờ lên người ta.

Huyết quang chợt hiện!

Tiếng trường ki/ếm xuyên thấu cổ họng, thật trong trẻo êm tai.

Thẩm Thanh Chu bước qua cơn mưa m/áu.

Nhặt miếng ngọc bội nhuốm m/áu lên, đáy mắt tràn đầy dịu dàng, buộc lại ngọc bội vào cổ ta:

"A Ninh, đừng sợ."

"Ta đón nàng về nhà."

Đêm khuya, Thẩm Thanh Chu canh bên giường, đầu ngón tay lướt nhẹ qua những giọt mồ hôi lạnh trên trán ta.

Có lẽ vì tưởng ta đã ngủ, chàng gọi dược đồng tới.

Tiểu dược đồng quỳ ngoài cửa, không dám thở mạnh:

"Chủ tử…"

"Hay là thôi đi, ngài xem, ngài sắp đặt mấy gã binh lính muốn cho tướng quân một bài học, nhưng cuối cùng ngài lại không nỡ để tướng quân thực sự chịu khổ…"

"Ai cho phép ngươi nói nhiều?"

Giọng Thẩm Thanh Chu khàn đặc, cây roj dài trong tay không chút lưu tình.

Chát!

Dược đồng phát ra ti/ếng r/ên rỉ, da tróc th!t bong.

Thẩm Thanh Chu quay đầu lại,

Khi nhìn về phía ta, sát khí đã thu liễm.

Cầm khăn ấm, động tác nhẹ nhàng lau vầng trán cho ta:

"A Ninh."

Chàng lẩm bẩm, tựa như mang theo sự si mê chân thật:

"Ngoài ta ra, trên đời này không ai cần nàng nữa đâu."

"Chỉ cần đợi Lục Thiên Thiên đứng vững gót chân, ta liền có thể bảo vệ nàng cả đời."

Dưới tấm chăn, móng tay ta cắm sâu vào lòng bàn tay.

Nhưng vẫn cố chấp không để mình rơi một giọt nước mắt.

Thì ra, mấy gã binh lính này cũng là do Thẩm Thanh Chu sắp đặt.

Ba năm mộng ảo, phút chốc tan tành.

Danh sách chương

3 chương
25/08/2026 10:18
0
25/08/2026 10:17
0
25/08/2026 10:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu