Anh em kết nghĩa đòi chúng tôi chia tiền thuê lễ phục phù rể, tôi cắt đứt tình bạn

Tôi mặc chiếc sơ mi mới m/ua, cạo râu sạch sẽ rồi bắt taxi đến khách sạn.

Đến nơi là 11 giờ, trước cửa sảnh tiệc đã xếp thành hàng dài.

Một chiếc bàn dài phủ khăn nhung đỏ đặt ngay lối vào, phía sau ngồi ba người đàn ông trung niên, trước mặt là cuốn sổ ghi tiền mừng cưới bìa đỏ chữ nhũ vàng đang mở sẵn.

Bên cạnh đặt một chiếc hộp acrylic trong suốt, trên đó dán dòng chữ “Nơi bỏ tiền mừng”.

Tôi đứng giữa hàng, những người phía trước lần lượt bỏ tiền vào hộp, rồi ký tên và ghi số tiền vào sổ.

Đến lượt tôi, tôi lấy chiếc phong bì đã chuẩn bị sẵn, bên trong là 20.000 tệ tiền mặt.

Một xấp dày cộm.

Tôi nắm ch/ặt phong bì trong tay, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Hai mươi nghìn tệ, tôi đã nhẩm tính trong đầu không biết bao nhiêu lần.

Con số này đủ để trả một phần lẻ trong số tiền cậu ta n/ợ tôi.

Cũng đủ để cậu ta thấy rõ, tôi chưa bao giờ n/ợ cậu ta điều gì.

Đến lượt tôi.

Tôi đưa phong bì cho người đàn ông nhận lễ, ông ta nhận lấy, nắn nắn độ dày rồi mắt sáng lên.

“Tên gì?”

“Lý Nham.”

“Số tiền?”

“Hai mươi nghìn.”

Ông ta viết nắn nót vào sổ: “Lý Nham, 20.000”.

Tôi nhìn dòng chữ đó, trong lòng không rõ là cảm giác gì.

Không phải xót xa, mà là sự giải thoát.

Tôi bước vào trong, sảnh tiệc được trang trí rất lộng lẫy, đâu đâu cũng là bóng bay xanh và trắng, trên phông nền sân khấu in ảnh cưới của Trần Húc và vợ cậu ta.

Tôi tìm chỗ ngồi của mình, ngồi xuống rồi rót một ly nước.

Vừa uống một ngụm, điện thoại rung.

Là tin nhắn thoại của Trần Húc.

“Lý Nham! Ông đến chưa? Qua phòng trang điểm tìm tôi ngay! Tôi có chuyện muốn nói với ông!”

Tôi đặt ly nước xuống, đi về phía phòng trang điểm.

Phòng trang điểm nằm ở cuối hành lang phía sau sảnh tiệc, cửa đang mở, Trần Húc ngồi trước gương, chuyên viên trang điểm đang đá/nh lớp nền cho cậu ta.

Cậu ta nhìn thấy tôi qua gương, cười: “Ông đến rồi à! Đã đưa phong bì chưa?”

“Đưa rồi.”

“Bao nhiêu?”

“Hai mươi nghìn.”

Cậu ta cười tươi hơn, mắt híp lại thành một đường: “Cũng may ông còn có lương tâm. Ông không biết đâu, có người mừng có hai trăm tệ, tôi chả hiểu sao họ mặt dày đến ăn được bữa cơm này.”

Tôi không đáp lời.

Cậu ta lấy điện thoại từ trong túi ra, bắt đầu lướt: “Phải rồi, số tiền trước đây ông cho tôi v/ay, tôi tính rồi, tổng cộng là...”

Cậu ta khựng lại.

Ngón tay lướt trên màn hình hai cái, lại dừng lại.

“Thôi bỏ đi bỏ đi, hôm nay ngày đại hỷ, không nói mấy chuyện này. Hôm nào tôi chuyển trả ông.”

Tôi nói: “Được.”

Cậu ta liếc nhìn tôi, có vẻ hơi ngạc nhiên, chắc không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy.

Chuyên viên trang điểm bảo cậu ta nhắm mắt lại, cậu ta nhắm mắt, miệng vẫn lầm bầm: “Chiếc sơ mi hôm nay của ông được đấy, mới m/ua à? Bao nhiêu tiền?”

Tôi nói: “Không đắt.”

Cậu ta nói: “Cũng đúng, ông đ/ộc thân, lại chẳng n/ợ nhà n/ợ xe, cuộc sống chắc là dễ thở. Không như tôi, cưới xin tốn kém quá, nhà vợ điều kiện cũng bình thường, sau này phải thắt lưng buộc bụng rồi.”

Tôi không nói gì.

Cậu ta hé một mắt nhìn tôi: “Ông sẽ không bắt tôi trả tiền ngay chứ? Giờ tôi thực sự không có tiền.”

Tôi nói: “Hôm nay là đám cưới của ông, không nói mấy chuyện đó.”

Cậu ta lại cười: “Tôi biết ngay ông là người dễ nói chuyện nhất mà.”

Tôi bước ra khỏi phòng trang điểm, đi đến cuối hành lang, dựa vào tường rồi nhắm mắt lại.

Trong phòng trang điểm truyền ra tiếng cười nói của cậu ta và chuyên viên trang điểm.

Tôi bỗng thấy mệt mỏi quá.

Đám cưới bắt đầu chính thức vào lúc 12 giờ 08 phút.

Trần Húc khoác tay mẹ đi trên thảm đỏ, bộ vest trắng đứng dáng, ánh đèn chiếu lên người cậu ta trông quả thực rất phong độ.

Cậu ta đứng trên sân khấu, khi cô dâu đeo nhẫn cho mình, cậu ta đã khóc.

Dưới sân khấu, nhiều người cũng lau nước mắt theo.

Tôi thì không.

Tôi đã thấy cậu ta khóc quá nhiều lần rồi.

Lúc v/ay tiền tôi thì khóc, lúc bị bạn gái đ/á thì khóc, lúc công việc không thuận lợi thì khóc.

Khóc xong là xong chuyện.

Rồi lần sau, lại tiếp tục tìm tôi.

MC nói: “Bây giờ xin mời tân lang tân nương đi chúc rư/ợu các vị khách quý!”

Nhạc nổi lên trong sảnh tiệc, mọi người bắt đầu cầm đũa.

Tôi gắp một miếng sườn, còn chưa kịp đưa vào miệng thì điện thoại rung.

Tôi cúi xuống nhìn, là tin nhắn của Trần Húc.

“Lý Nham, ông qua đây chút, chỗ bàn chính này.”

Tôi đặt đũa xuống, bưng ly rư/ợu đi qua.

Bàn chính nằm ngay chính diện sân khấu, ngồi đó là bố mẹ hai bên và vài bậc trưởng bối.

Trần Húc thấy tôi thì vẫy vẫy tay: “Lại đây lại đây, tôi giới thiệu với ông, đây là cha nuôi của tôi, chú Vương.”

Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi ngồi cạnh Trần Húc, mặc bộ vest xám đậm, trên tay đeo chiếc đồng hồ vàng, trông rất giàu có.

Trần Húc nói: “Chú Vương là bạn thân của bố tôi, nhìn tôi lớn lên. Hôm nay chú ấy đã mừng cho tôi một phong bì lớn hai mươi nghìn tệ đấy.”

Cậu ta nhìn tôi, ánh mắt mang theo một thứ gì đó không thể gọi tên.

Danh sách chương

4 chương
09/07/2026 18:07
0
09/07/2026 18:07
0
10/07/2026 14:58
0
10/07/2026 14:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu