Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khắp nơi đều là mùi ẩm mốc th/ối r/ữa và tiếng chuột chạy lạo xạo.
Ta bị giam ở góc khuất lạnh lẽo nhất của thủy lao.
Vì Thẩm Hành Chi đã dặn dò kỹ lưỡng, cai ngục đến cả một bát nước cám cũng chẳng để lại cho ta.
Đêm thứ ba.
Ta phát sốt cao, toàn thân nóng hầm hập như một khối than hồng.
Trong cơn mê man, ngoài cửa lao truyền đến tiếng chuông ngọc leng keng.
Cai ngục nịnh nọt mở khóa sắt.
Hạ Vân Sênh khoác chiếc áo lông cáo, bịt mũi bước vào.
Sau lưng nàng ta là hai mụ đàn bà vạm vỡ.
“Tống cô nương, mùi vị ở đây không dễ chịu chút nào nhỉ.”
Nàng ta đứng cách ta ba bước chân, nhìn xuống thưởng thức vẻ nhếch nhác của ta.
Ta tựa vào bức tường ẩm ướt, ngay cả sức nhấc mí mắt cũng gần như không còn.
“Xem xong rồi thì cút.”
Hạ Vân Sênh che miệng cười khúc khích.
“Muội muội vẫn còn cái tính khí bướng bỉnh này.”
Nàng ta thở dài, ngồi xổm xuống, ánh mắt lập tức trở nên đ/ộc địa.
“Tiếc thay, sư huynh đã đưa dược điển của muội cho ta xem. Trong đó, duy chỉ thiếu phương pháp bào chế quan trọng nhất để trị tâm tật của ta.”
Nàng ta vươn tay, túm lấy tóc ta, ép ta phải ngẩng đầu lên.
“Tống Thanh Từ, viết phương th/uốc ra đây. Bằng không, ta sẽ cho người đ/ập nát đôi bàn tay mà muội tự hào nhất.”
Ta cắn răng chịu đựng cơn đ/au x/é da đầu, lạnh lùng nhìn nàng ta.
“Dẫu ta có mang phương th/uốc xuống qu/an t/ài, cũng sẽ không cho ngươi thêm một ngày mạng sống.”
“Nàng muốn ch*t.”
Hạ Vân Sênh buông tay, gh/ê t/ởm lấy khăn lau ngón tay.
“Ra tay.”
Hai mụ đàn bà lao vào như hổ đói, đ/è ch/ặt hai cánh tay ta.
Một mụ lấy từ trong tay áo ra cây búa sắt rỉ sét, nhắm thẳng vào tay phải của ta.
Đây là muốn h/ủy ho/ại hoàn toàn con đường y thuật của ta.
Ngay khoảnh khắc cây búa sắp giáng xuống.
Ngoài cửa lao bỗng truyền đến một tiếng quát tháo.
“Dừng tay.”
Thẩm Hành Chi sải bước đi vào.
Huynh ấy nhìn thấy cây búa dưới đất, đôi mày nhíu lại.
“Vân Sênh, chẳng phải đã hứa chỉ dùng lời lẽ khuyên nhủ sao. Sao nàng có thể dùng tư hình.”
Huynh ấy bề ngoài thì trách móc, nhưng giọng điệu lại dịu dàng như sợ làm nàng ta h/oảng s/ợ.
Hạ Vân Sênh lập tức đỏ hoe mắt, tủi thân nhào vào lòng huynh ấy.
“Sư huynh, ta chỉ là quá sợ hãi. Tâm khẩu ta đ/au quá, nếu nàng ta không giao phương th/uốc, ta e rằng không qua nổi đêm nay.”
Thẩm Hành Chi ôm lấy nàng ta, ngước mắt nhìn ta.
Ánh mắt lập tức trở nên vô h/ồn như nhìn một vật ch*t không có sự sống.
“Thanh Từ, đây là cơ hội cuối cùng của nàng.”
Huynh ấy sai người lấy giấy bút, ném dưới chân ta.
“Viết phương th/uốc ra. Ta lập tức bảo đảm cho nàng ra ngoài.”
“Bằng không, ngày mai Lý tài chủ sẽ cầm phán quyết của quan phủ tới, khiến nàng bị ch/ém đầu sau thu. Đến cả kẻ thế mạng nàng cũng không làm nổi đâu.”
Ta nhìn giấy bút dưới đất.
Chậm rãi, từng chút một, ta đứng dậy từ chân tường.
Dẫu đôi chân đang r/un r/ẩy, ta vẫn giữ thẳng lưng.
“Thẩm Hành Chi.”
Ta nhìn huynh ấy, đáy mắt không còn chút gợn sóng nào.
“Huyng chắc chắn đến vậy sao, rằng huynh có thể che trời, định tội ch*t cho ta.”
Thẩm Hành Chi cười lạnh.
“Ở kinh thành này, chỉ cần ta muốn nàng ch*t, nàng không sống nổi đâu.”
Lời vừa dứt.
Bên ngoài đại lao bỗng truyền đến tiếng thái giám hét lớn đầy sắc bén.
“Thánh chỉ đến.”
Cánh cửa sắt bị một cước đ/á văng.
Một đám Cẩm y vệ mặc phi ngư phục ùa vào, chia làm hai hàng.
Viện phán đại nhân phẩm cấp cao nhất Thái y viện, mặc quan phục màu đỏ tía, mồ hôi đầm đìa lao vào.
Ông ta chẳng thèm nhìn Thẩm Hành Chi lấy một cái, lao thẳng đến trước mặt ta.
“Bộp” một tiếng, vị quan chính tam phẩm này quỳ rạp xuống nền nước bẩn.
“Vi thần c/ứu giá chậm trễ, khiến Tống đại nhân kinh sợ rồi.”
Viện phán dập đầu, giọng nói r/un r/ẩy.
“Thái hậu nương nương phát chứng đầu phong, đ/au đớn không chịu nổi. Chỉ đích danh mời người vào cung ngay lập tức, thi triển tuyệt kỹ kim châm.”
Ông ta ngẩng đầu, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Tống đại nhân, mau lên kiệu thôi.”
Sự tĩnh lặng ch*t chóc bao trùm.
Trong lao tù, ngay cả tiếng thở cũng ngưng trệ.
Thẩm Hành Chi kinh ngạc trợn tròn mắt, tựa như bị một gậy giáng thẳng vào đầu.
Huynh ấy vô thức buông lơi cánh tay đang ôm Hạ Vân Sênh, bước lên một bước.
“Viện phán đại nhân, có phải ngài nhận lầm người rồi không?”
Huynh ấy chỉ vào ta, giọng điệu gấp gáp và hoảng lo/ạn.
“Nàng ta là Tống Thanh Từ, chỉ là một kẻ lang băm ngay cả văn điệp hành y cũng không có. Vừa nãy nàng ta còn chữa ch*t tiểu thiếp của Lý tài chủ, trên người mang án mạng.”
“Sao ngài có thể để nàng ta đi khám b/ệnh cho Thái hậu nương nương. Nếu xảy ra sơ suất, đây là tội tru di cửu tộc đấy.”
Viện phán đại nhân đứng phắt dậy, vung tay t/át một cái thật kêu.
Giáng mạnh lên mặt Thẩm Hành Chi.
“Thứ hỗn xược.”
Viện phán tức đến mức chòm râu r/un r/ẩy, chỉ vào mũi Thẩm Hành Chi mà m/ắng nhiếc.
Chương 9
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook