Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dưới khán đài lập tức vang lên những tràng pháo tay, Lâm Tịch đắc ý liếc tôi một cái, lúc ngồi xuống còn dùng cùi chỏ huých tôi một cái đ/au điếng, hạ thấp giọng nói: “Đến lượt anh đấy, tiếp lời đi, đừng có ngẩn người!”
Tôi bị cô nàng huých đến nhăn nhó, vừa hay biện thủ số hai của đối phương đứng dậy phản bác: “Sự đồng điệu tinh thần thuần túy có ăn được không? Xin hỏi phe phản đối, nếu đối phương ngày nào cũng chỉ nói chuyện tinh thần với bạn, nhưng đến một bữa cơm sinh nhật tử tế cũng không mời nổi, thì trong lòng bạn có cân bằng được không?”
Đối phương nói xong, thời gian quay trở lại phía chúng tôi.
Tôi đứng dậy, đã là “tranh biện kiểu tấu hài” rồi, thì tôi cứ thoải mái bung xõa thôi.
“Đối phương hỏi rất hay!” Tôi vừa mở miệng, giọng đã vang dội, thu hút sự chú ý của cả khán phòng, “Về vấn đề này, biện thủ số một của phe tôi là bạn Lâm Tịch có trải nghiệm rất sâu sắc. Mới vài ngày trước thôi, cô ấy còn vì cư/ớp sạc dự phòng của tôi mà không chịu trả, mưu đồ dùng ‘giao lưu tinh thần thuần túy’ để xóa n/ợ tổn thất tinh thần cho tôi. Lúc đó tôi cũng thấy không cân bằng, nhưng giờ thì tôi thông suốt rồi.”
Khán đài cười ồ lên, ngay cả ban giám khảo cũng thấy vui.
Lâm Tịch ở bên cạnh mắt trợn ngược, dưới gầm bàn đi/ên cuồ/ng giẫm lên đôi dép lê của tôi.
Tôi mặt không đổi sắc, tiếp tục bịa chuyện: “Điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ ở đại học, chỉ cần sự đồng điệu tinh thần đã tới nơi tới chốn, thì ngay cả sạc dự phòng cũng có thể chia sẻ, chưa nói đến một bữa cơm sinh nhật! Bạn Lâm Tịch vì muốn chứng minh với tôi rằng ‘yêu đương quan trọng hơn ki/ếm tiền’ mà không tiếc thân làm tấm gương phản diện, tinh thần hy sinh vì người khác như vậy, đối phương chẳng lẽ không cảm động sao?”
“Biện thủ số ba phe phản đối, xin đừng nói chuyện ngoài lề!” Biện thủ số ba của đối phương hơi ngơ ngác, vội vàng kéo chủ đề quay lại, “Chúng ta đang thảo luận về thứ tự ưu tiên giữa ki/ếm tiền và yêu đương!”
Tôi vừa ngồi xuống, Lâm Tịch đã nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, vừa dùng giày giẫm ch*t lên ngón chân tôi, vừa giữ nụ cười chuyên nghiệp.
“Đối phương đừng có đá/nh trống lảng. Ý của biện thủ số ba phe tôi vừa rồi là, thứ quý giá nhất ở đại học chính là thời gian đồng hành, chứ không phải công cụ ki/ếm tiền. Ví dụ như bạn Giang Triết đây, tuy bình thường trông anh ấy có vẻ luộm thuộm, thậm chí còn xỏ dép lê đi thi, chẳng có ‘triển vọng tiền bạc’ gì cả, nhưng chỉ cần anh ấy sẵn lòng dành thời gian ngồi bên cạnh tôi, đó chính là giá trị của yêu đương!”
Tiếng vỗ tay dưới khán đài như muốn lật tung mái nhà, mọi người bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt quét tới quét lui trên người hai chúng tôi.
“Vãi, hai người này đang công khai yêu nhau hay là đang tranh biện đấy?”
“Đây đâu phải tranh biện, đây là sân khấu tấu hài khoe ân ái thì có!”
Bốn gã nam sinh kỹ thuật đối diện hoàn toàn bị lối đá/nh “vừa vạch trần vừa bao che cho nhau” của chúng tôi làm cho đờ người, liên tục thất thế. Những phần tranh biện tự do sau đó trực tiếp biến thành “sân khấu bóc phốt lẫn nhau” của tôi và Lâm Tịch, cô nàng đào hố, tôi nhảy vào rồi tiện thể kéo cả đối phương xuống cùng.
“Ting-- Hết giờ!”
Khán giả vỗ tay như sấm, cuối cùng, khoa Kinh tế - Quản lý của chúng tôi lại thắng một cách khó hiểu, Lâm Tịch còn ẵm luôn giải “Biện thủ xuất sắc nhất”.
Vừa tính điểm xong, mới đi ra hậu trường chỗ vắng người, Lâm Tịch đã gi/ận dữ dồn tôi vào góc tường.
“Giang Triết! Tối nay trên sân khấu anh nói linh tinh cái gì thế hả? Cái gì mà tôi cư/ớp sạc không trả? Tôi dùng giao lưu tinh thần để trừ n/ợ lúc nào?” Mặt cô nàng đỏ bừng, không biết là vì gi/ận hay vì ngượng.
“Đó gọi là ứng biến tại chỗ, nếu không phải tôi lái sang chuyện khác, thì em đã bị đối phương dẫn vào hố từ lâu rồi.” Tôi mặt dày cười, “Hơn nữa, cuối cùng chẳng phải em cũng phản kích lại rồi sao? Cái gì mà tôi không có ‘triển vọng tiền bạc’? Cái gì mà tôi sẵn lòng ngồi bên cạnh em? Học muội, gợi ý của em lộ liễu quá đấy nhé?”
“Phoe! Tôi làm thế là để thắng cuộc thi!” Lâm Tịch nhổ một tiếng, có chút chột dạ dời ánh mắt đi, “Đồ nướng tối nay anh phải mời, coi như bồi thường tổn thất danh dự cho tôi!”
“Dựa vào đâu? Hội trưởng nói cậu ấy mời... Được rồi được rồi, tôi mời, tôi mời là được chứ gì.” Thấy cô nàng lại sắp trừng mắt, tôi vội vàng giơ tay đầu hàng.
Tuy quá trình có chút hỗn lo/ạn, nhưng phải thừa nhận rằng, đấu khẩu với cô nhóc này cũng khá là thú vị.
Ở đại học Giang, khó hơn cả việc thi qua môn cuối kỳ chính là giành được suất đùi gà sốt chua ngọt có hạn tại tầng ba nhà ăn số hai.
Mỗi ngày đúng mười hai giờ mười phút trưa, ở đó sẽ ra lò đúng năm mươi phần, chậm tay là hết. Là một gã sinh viên năm hai đã “lão luyện”, hôm nay tôi cố tình trốn tiết sớm năm phút, chạy như bay đến quầy thức ăn.
“Cô ơi, phần đùi gà sốt chua ngọt cuối cùng, lấy cho con--”
“Con lấy ạ!”
Lời tôi còn chưa dứt, một bàn tay trắng trẻo cầm thẻ ăn đã nhanh hơn tôi một bước, “bạch” một tiếng đ/ập mạnh xuống máy quẹt thẻ.
Tôi quay đầu nhìn, huyết áp lập tức tăng vọt, Lâm Tịch đang thở dốc, chóp mũi lấm tấm vài giọt mồ hôi, khiêu khích nhìn tôi.
“Lâm Tịch, biết trước sau không hả? Tôi mở lời trước đấy.” Tôi cũng đ/ập thẻ ăn của mình xuống, chằm chằm nhìn cái đùi gà to bự, đỏ óng ánh nước sốt đầy quyến rũ trong đĩa.
Chương 11
Chương 9
Chương 11
Chương 8
Chương 10
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook