Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10/07/2026 17:08
Tôi muốn h/ủy ho/ại Tập đoàn Đỉnh Sáng, h/ủy ho/ại Lục Tri Diễn.
Rời khỏi nhà hàng Vân Đỉnh, tôi quay về nơi ở một chuyến.
Căn phòng thuê rộng năm mươi mét vuông, cũ kỹ tồi tàn, tỏa ra mùi rỉ sét khiến người ta buồn nôn. Đây là văn phòng đầu tiên của Đỉnh Sáng, lúc mới khởi nghiệp vốn liếng eo hẹp, để tiết kiệm tiền, tôi và Lục Tri Diễn đã ngủ lại luôn tại công ty.
Sau này, khi Đỉnh Sáng dần lớn mạnh và chuyển đến trung tâm thành phố hào nhoáng, Lục Tri Diễn lại nói rằng nơi này chứa đựng từng kỷ niệm chúng tôi cùng trải qua, là dấu vết tình yêu của cả hai, nên hắn nỡ không muốn dọn đi.
Lúc đó tôi cảm thấy rất lãng mạn nên đã đồng ý.
Cứ thế ở lại, thấm thoát đã bảy năm.
Ngay cả khi sau này có tiền, đủ khả năng m/ua những căn hộ tử tế, chúng tôi vẫn chen chúc trong căn phòng trọ năm mươi mét vuông này.
Nhìn những vật dụng trong phòng, ngoài những món đồ thiết yếu, phần lớn đều là giày dép, quần áo, thắt lưng, cà vạt đắt tiền của Lục Tri Diễn... những thứ thuộc về tôi ít đến đáng thương.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Chỉ mất nửa tiếng, ngay cả chiếc vali nhỏ nhất cũng không chứa đầy.
Đó là tất cả những gì tôi có sau bảy năm: năm bộ quần áo rẻ tiền, ba đôi giày.
Còn một bộ mỹ phẩm trị giá ba nghìn tệ, tôi không lấy. Đó là món quà Lục Tri Diễn tặng tôi ba tháng trước.
Hắn nói tôi tăng ca vất vả, gương mặt xanh xao, hắn xót xa nên tặng tôi bộ mỹ phẩm để chăm sóc bản thân.
Giờ nghĩ lại, khoảng thời gian đó, vì nghiên c/ứu sản phẩm mới mà tâm trạng tôi rất tệ, gần như kiệt sức, Lục Tri Diễn không hề xót xa tôi, mà có lẽ hắn sợ tôi không trụ nổi rồi bỏ cuộc, nên dùng bộ mỹ phẩm ba nghìn tệ này để trấn an tôi, tiếp tục làm trâu làm ngựa, làm máy rút tiền cho hắn.
Thật là một sự tính toán khôn ngoan.
Nhưng những điều này, đối với tôi mà nói, đã không còn quan trọng nữa.
Tôi đặt chìa khóa lên bàn, xách vali bước ra khỏi phòng, đóng cửa, xuống lầu.
Coi như đã dứt khoát đoạn tuyệt hoàn toàn với cuộc sống bảy năm qua.
Xuống đến dưới nhà, trong giây lát, tôi chợt không biết mình nên đi đâu.
Ở thành phố này bảy năm, tôi luôn xoay quanh Lục Tri Diễn, vì một câu nói của hắn mà gần như ch/ôn vùi đời mình trong phòng thí nghiệm, hầu như chẳng có lấy một vòng tròn qu/an h/ệ hay thời gian riêng cho bản thân.
Giờ đây không còn hắn, cuộc đời tôi bỗng dưng trở nên mất phương hướng.
Giống như một học sinh dùi mài kinh sử mười năm, sau khi nộp bài thi cuối cùng của kỳ thi đại học, tâm trạng nhẹ nhõm chưa từng có, nhưng nhất thời cũng không biết nên làm gì tiếp theo.
Tôi kéo vali đi lang thang vô định trên phố suốt mấy tiếng đồng hồ. Trời dần tối sầm lại, không khí lạnh thấu xươ/ng khiến người ta không khỏi r/un r/ẩy.
Tôi kéo ch/ặt áo khoác, đặt một phòng khách sạn trên điện thoại rồi dọn vào đó.
Vừa tắm rửa xong, đặt lưng xuống giường định nghỉ ngơi thì điện thoại hiện lên hàng loạt tin nhắn chưa đọc.
Cố Ngôn Sâm: "Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, sáng mai chính thức gửi thư luật sư cho Tập đoàn Đỉnh Sáng."
Tiểu Trương: "Chị Vi Vi, chị bên đó sắp xếp xong chưa? Em không thể chịu nổi cái công ty rá/ch nát này thêm một phút nào nữa! Ôn Sở Sở chẳng hiểu mô tê gì về nghiệp vụ, vừa đến đã chỉ đạo lung tung. Phương án nghiên c/ứu mà chị đã chốt trước khi đi, cô ta bắt bọn em sửa không dưới hai mươi lần trong một buổi chiều, giờ lại còn bắt tăng ca sửa thêm ba mươi lần nữa cho đến khi cô ta hài lòng mới thôi. Nếu không hài lòng, cô ta sẽ trừ sạch tiền thưởng quý của cả phòng!"
Tiểu Trương: "Không chỉ mình em, cả phòng R&D đều oán thán, chẳng ai muốn làm ở đây nữa. Chỉ cần chị lên tiếng, bọn em đều sẽ theo chị!"
Tiểu Trương: "Đúng rồi, chị bảo em để mắt đến mọi hành động của Lục tổng và Ôn Sở Sở đúng không? Chiều nay Ôn Sở Sở đã vào văn phòng Lục tổng ba lần. Em áp tai vào khe cửa nghe lén, có hai lần bên trong đều phát ra loại âm thanh đó..."
Tiểu Trương: "Còn nữa, chiều nay Lục tổng dùng hai mươi triệu tiền thưởng dự án của chị để m/ua biệt thự lớn cho Ôn Sở Sở, lại còn giao suất nhân viên ưu tú quý cho ả, rồi thưởng thêm cho ả mười triệu nữa."
Tiểu Trương: "Lục tổng đang nói dối đấy, vốn liếng công ty không hề thiếu hụt, hắn đang vắt kiệt mồ hôi công sức của chị đấy!"
Hạ Uyển Ninh: "Vi Vi, điều tra rõ rồi. Ôn Sở Sở xuất thân nông thôn, tốt nghiệp cấp hai cũng không xong, gia cảnh nghèo khó, mẹ b/ệnh nặng, bố nghiện c/ờ b/ạc, còn có đứa em trai đang học cấp hai. Để nuôi gia đình, năm năm trước ả đến quán KTV Hoàng Long ở Vân Thành làm tiếp viên. Lục Tri Diễn có lần đi tiếp khách đã để mắt đến ả, làm giả bằng cấp rồi đưa ả về bên cạnh làm thư ký, sau đó hai người bắt đầu cặp kè với nhau."
"Năm năm qua, Lục Tri Diễn đã chuyển khoản cho Ôn Sở Sở tổng cộng 138.920.000 tệ, chi tiết sổ sách mình đã gửi vào email cho cậu rồi."
"Ngoài ra, mình phát hiện Lục Tri Diễn trong một năm gần đây đã mở rất nhiều tài khoản nước ngoài, đang chuyển tiền từ công ty ra nước ngoài, tổng số tiền chuyển đã lên tới tám trăm triệu!"
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 12
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook