Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi bị dồn vào đường cùng, đối mặt với cái ch*t cận kề. Giáo sư Trần tỏ vẻ quan tâm một cách vô cùng đúng lúc. Ông ta thở dài với phòng livestream:
“Chà, tác nghiệp dưới nước rủi ro quá lớn. Sinh viên Lâm Hân Như bị dòng chảy va đ/ập, thiết bị oxy bị hư hại rồi.”
“Triệu Văn Sinh, xử lý theo phương án dự phòng ngay, chú ý an toàn, đừng để bị thương lần hai.”
*Tít tít tít*, còi báo động bình oxy bắt đầu chớp đỏ đi/ên cuồ/ng. Tầm nhìn của tôi dần mờ đi, thể lực suy giảm nhanh chóng, tứ chi nặng trĩu như đeo chì. Giáo sư Trần dùng giọng điệu ôn hòa nhất có thể để đưa ra tối hậu thư:
“Lâm Hân Như, nghe tôi khuyên một câu đi.”
“Bây giờ hãy đối diện với ống kính, thừa nhận vấn đề dữ liệu năm xưa, tôi sẽ lập tức điều động toàn bộ nguồn lực c/ứu cô lên.”
“Nếu không, theo quy trình an toàn, chúng tôi không thể mạo hiểm cả đội để đi vớt cô ở khu vực nguy hiểm đó đâu.”
Lão già ch*t ti/ệt này đang dùng mạng sống của tôi để ép tôi, muốn đóng đinh tôi vào tội lỗi, khiến tôi vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.
Đúng lúc đó.
*Ầm!*
Máy khoan phát ra một tiếng động cực lớn. Một dòng chất lỏng màu đen, đặc quánh trào ra theo dòng nước. Giáo sư Trần nhìn hình ảnh trên màn hình, vẻ điềm tĩnh giả tạo ban đầu lập tức vỡ vụn, ông ta phấn khích đến mức suýt chút nữa là mất kiểm soát:
“Ra dịch rồi! Ra dịch rồi!”
“Đây là dịch bảo quản tủy xươ/ng của sinh vật cổ đại! Đây là phát hiện thế kỷ!”
Ông ta r/un r/ẩy vì kích động:
“Có nó, Trần Kiến Quốc tôi sẽ được lưu danh sử sách, giành được tất cả các giải thưởng khoa học đỉnh cao trong và ngoài nước!”
Giọng của Trần Kiến Quốc vẫn còn đang ngạo mạn. Thế nhưng, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của vị tiểu thư bảo bảo kia:
“Tức ch*t ta rồi! Dám gãi ngứa trên người ta, đúng lúc bổn bảo bảo đang đói!”
“Các ngươi đều là món ăn trong đĩa của ta!”
Phòng livestream của Trần Kiến Quốc đột nhiên ồn ào náo lo/ạn, bình luận chạy nhanh như bay.
【Người nhà ơi, sống lâu mới thấy, tôi tôi tôi tôi!!!!】
【Á á á á! Động rồi, hóa thạch động rồi!】
【Trời ơi, tôi đang thấy cái gì thế này! Cá m/ập Megalodon! Sống! Là đồ sống!】
Giáo sư Trần vẫn đang cười nhạo khán giả, nói cái gì mà cá m/ập Megalodon sống, đó rõ ràng là hóa thạch! Khi ông ta đang mỉa mai đám khán giả là lũ ăn hại, đến hóa thạch và sinh vật sống còn không phân biệt được, thì nhìn thấy Triệu Văn Sinh hớt hải bơi từ cạnh ông ta về phía mặt nước, như thể có chó đuổi theo phía sau.
Giáo sư Trần lúc này mới nhận ra có gì đó không ổn. Quay đầu lại nhìn.
Hàm dưới của ông ta suýt thì rơi xuống đất!
“Thứ này... cá m/ập Megalodon thời khủng long... thật sự có tồn tại!”
“Lâm Hân Như... những gì cô ta nói đều là thật...”
Hàng triệu người trên mạng tận mắt chứng kiến khối hóa thạch khổng lồ như một ngọn núi kia đã cử động. Phòng livestream của Trần Kiến Quốc lập tức tràn vào hàng vạn người. Còn hình ảnh dưới đáy biển thì bùng n/ổ hơn bất kỳ bộ phim kinh dị nào.
Khối cầu đen tròn trịa kia chậm rãi duỗi người, vô số vỏ đ/á vôi bong ra như những bông tuyết. Một con quái thú tiền sử dài tới ba mươi mét thức tỉnh sau giấc ngủ dài. Những chiếc răng nanh phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới đèn pha, mỗi cái đều to hơn cả cánh tay người lớn. Nó chậm rãi há miệng, ngáp một cái...
“À... buồn ngủ ch*t bảo bảo rồi...”
“Đứa nào không có mắt lại dùng tăm xỉa răng chọc vào eo bảo bảo thế! Không biết eo con gái rất nh.ạy cả.m à?!”
“Còn cái thứ ánh sáng chói mắt kia nữa... bổn bảo bảo bị làm cho hoa cả mắt rồi!”
Giọng nó vừa mềm vừa ngọt, như một nàng công chúa nhỏ bị làm phiền giấc ngủ trưa. Nếu bỏ qua cái miệng rộng hoác có thể nuốt chửng cả một chiếc du thuyền kia thì đúng là như vậy.
Chị ơi, chị bị khoan một lỗ vào eo mà chị chỉ kêu ư ư thôi sao?
Chị dù sao cũng là bá chủ tiền sử mà, có thể giữ chút thể diện được không?
Tuy nhiên giây tiếp theo, giọng điệu của tiểu thư bảo bảo thay đổi hẳn. Đôi mắt khổng lồ của cô nàng từ từ chuyển hướng về phía máy khoan của Trần Kiến Quốc.
“Ồ, đúng rồi.”
“Chính là cái cục sắt nát này, đã chọc vào người ta!”
“Hừ! Bảo bảo gi/ận rồi! Bảo bảo muốn lật bàn!”
Nó chỉ cần quất cái đuôi một cái. *Ầm* một tiếng, chiếc máy khoan cao tần biển sâu trị giá hàng chục triệu, cùng với ba chiếc camera dưới nước và hai dàn đèn pha, bị hất bay như những món đồ chơi bằng giấy. Dòng nước khổng lồ tạo ra đã đẩy chiếc tàu ngầm của Trần Kiến Quốc xoay vòng tại chỗ ba vòng, còi báo động kêu lên inh ỏi.
“Khẩn cấp nổi lên!” Triệu Văn Sinh đ/ập cửa khoang đi/ên cuồ/ng.
“Đi mau! Thứ đó là đồ sống! Thật sự là đồ sống!”
Giáo sư Trần cứng đờ trên ghế chỉ huy, sắc mặt trắng bệch như san hô ch*t, môi r/un r/ẩy.
“Không... không thể nào... máy dò... máy dò rõ ràng hiển thị...”
Tiểu thư bảo bảo tò mò bơi lại gần chiếc tàu ngầm, nhãn cầu áp sát vào cửa sổ khoang lái.
“Ủa? Trong cái hộp sắt có mấy con sâu nhỏ nè.”
“Trông x/ấu quá đi.”
“Có ăn được không nhỉ?”
Giáo sư Trần đối mặt trực diện với con ngươi to hơn cả cái chậu rửa mặt kia.
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook