Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Là anh ta vì muốn c/ứu cháu gái nên mới bị cô lừa lên bàn phẫu thuật!”
Bà ta quay sang phía cảnh sát, nước mắt ngắn dài tố cáo.
“Đồng chí cảnh sát, các anh phải tin tôi! Người đàn bà này đi/ên rồi! Nó muốn gi*t cả gia đình chúng tôi!”
Lục D/ao cũng kịp thời nặn ra vài giọt nước mắt, yếu ớt phụ họa: “Đúng vậy, chú cảnh sát, dì ấy... dì ấy tinh thần có chút không bình thường, các chú đừng tin lời dì ấy.”
Người tung kẻ hứng, phối hợp vô cùng ăn ý.
Đáng tiếc, đối thủ của chúng là tôi.
Tôi không màng đến màn kịch của chúng, chỉ bình tĩnh nhìn vị cảnh sát đứng đầu.
“Đồng chí cảnh sát, pháp luật nước ta quy định, hiến tặng n/ội tạ/ng cơ thể sống phải hoàn toàn tự nguyện.”
“Chồng tôi là do bị tôi u/y hi*p nên mới ký vào bản thỏa thuận hiến tặng.”
“Bản thỏa thuận này là vô hiệu.”
“Còn tôi, sau khi anh ta mất ý thức, chuẩn bị tiến hành phẫu thuật trên người anh ta, đã cấu thành tội cố ý gây thương tích, nhưng chưa đạt.”
“Tôi nói vậy, đúng chứ?”
Giọng điệu của tôi bình tĩnh như đang trình bày một báo cáo học thuật.
Các cảnh sát nhìn nhau, rõ ràng đây là lần đầu họ gặp phải tình huống này.
“Tô Niệm! Cô...”
Bà mẹ chồng tức đến run người nhưng không thốt nên lời.
Bởi vì những gì tôi nói đều là sự thật.
Chúng báo cảnh sát là muốn tôi thân bại danh liệt, vào tù bóc lịch.
Nhưng giờ đây, tôi chủ động nhận tội lại đẩy Lục Trạch vào một tình thế cực kỳ khó xử.
Nếu anh ta tỉnh lại và thừa nhận mình bị tôi u/y hi*p.
Vậy thì âm mưu “thay tim” mà anh ta, mẹ anh ta và Lục D/ao đã lên kế hoạch suốt một năm trời sẽ hoàn toàn bị phơi bày dưới ánh sáng.
Đến lúc đó, thứ họ phải đối mặt không chỉ là sự lên án của đạo đức.
Xúi giục, cưỡng ép, ý đồ chiếm đoạt trái phép n/ội tạ/ng người...
Những tội danh này đủ để khiến họ khốn đốn.
Còn nếu anh ta phủ nhận, nói rằng mình tự nguyện.
Vậy thì về mặt pháp luật, “tội trạng” của tôi sẽ giảm nhẹ đi rất nhiều.
Còn anh ta, một “người cha vĩ đại” không tiếc hy sinh tính mạng để c/ứu con gái nuôi, sẽ phải đối mặt với dư luận ra sao?
Dù anh ta chọn thế nào, cũng đều là thua.
Đây là một ván cờ ch*t.
Một ván cờ ch*t mà chính tay tôi đã giăng ra cho họ.
“Đưa cô ta đi!”
Viên cảnh sát đứng đầu cuối cùng cũng ra quyết định.
Hai cảnh sát trẻ bước lên, lấy c/òng tay ra.
Tôi không phản kháng, ngoan ngoãn đưa hai tay ra.
Chiếc c/òng lạnh lẽo khóa ch/ặt cổ tay tôi.
Tôi quay đầu lại, nhìn thật sâu vào An An đang nằm trên giường nghỉ.
Đừng sợ, con yêu.
Mẹ sẽ sớm quay lại thôi.
Khi tôi bị dẫn ra khỏi phòng phẫu thuật, tôi nhìn thấy Lục D/ao đang dìu mẹ chồng, nở một nụ cười oán đ/ộc và đắc ý về phía tôi.
Cô ta dùng khẩu hình miệng, lặng lẽ nói với tôi hai chữ.
“Đợi đấy.”
Tôi đáp lại cô ta bằng một nụ cười lạnh lùng không kém.
Đợi thì đợi.
Xem ai mới là người cười đến cuối cùng.
10.
Vết thương trên cánh tay tôi đã được một nữ cảnh sát băng bó sơ qua trước khi đến đây.
Đèn trong phòng thẩm vấn sáng đến chói mắt.
Tôi ngồi trên ghế, đối diện là hai cảnh sát phụ trách ghi chép.
“Họ tên.”
“Tô Niệm.”
“Tuổi.”
“Hai mươi tám.”
“Nghề nghiệp.”
“Bác sĩ.”
Một hỏi một đáp, bình thản không chút gợn sóng.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
Tất nhiên, tôi đã giấu đi chuyện họ âm mưu thay tim.
Tôi chỉ nói rằng do mâu thuẫn gia đình, nhất thời bốc đồng nên mới làm chuyện dại dột.
Cảnh sát rõ ràng không tin.
“Tô Niệm, chúng tôi hy vọng cô có thể nói thật.”
“Chồng cô, Lục Trạch, đã tỉnh rồi.”
“Anh ta nói anh ta tự nguyện hiến tim, không liên quan đến cô.”
Tôi cười thầm trong lòng.
Quả nhiên.
Anh ta đã chọn con đường có lợi nhất cho bản thân.
Biến mình thành một vị thánh hy sinh vì tình yêu.
Như vậy, mọi vết nhơ đều sẽ đổ lên đầu một mình tôi.
Tôi sẽ trở thành một người đàn bà đi/ên rồ, không biết điều, lấy oán báo ân, thậm chí còn âm mưu làm hại người chồng “vĩ đại”.
“Vậy sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn viên cảnh sát đối diện.
“Nếu anh ta tự nguyện, vậy thì tôi có tội gì chứ?”
“Cô...”
Viên cảnh sát bị tôi chặn họng.
“Tô Niệm, cô đừng có giở trò chơi chữ ở đây!”
“Cô biết rõ anh ta là do bị cô u/y hi*p nên mới...”
“Cảnh sát.”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Mọi việc đều phải nói bằng chứng cứ.”
“Các anh có bằng chứng tôi u/y hi*p anh ta không?”
“Trong đoạn ghi hình giám sát, tôi có từng nói một câu đe dọa nào không?”
“Bản thỏa thuận hiến tặng đó, giấy trắng mực đen, là chính tay anh ta ký tên.”
“Bây giờ, chính anh ta cũng thừa nhận là tự nguyện.”
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Chương 11
Chương 10
Chương 12
Chương 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook