Nàng dệt lời dối gian bằng sự mập mờ, đẩy ta vào chốn xa xăm

Bà Lâm chỉ bình tĩnh bảo cô đứng dậy. Không trách móc, cũng không nói tha thứ.

“Cô bé nhà họ Kiều, cháu cũng coi như là người ta nhìn lớn lên, từ nhỏ cháu đã bảo vệ Tiểu Triệt, đối xử với nó bằng tấm lòng chân thành. Những điều này ta đều nhìn thấy cả.”

Bà Lâm thở dài đầy tiếc nuối: “Cháu còn trẻ, ưu tú, khó tránh khỏi bị thế giới phồn hoa làm mờ mắt, nhưng cháu không nên vì sự tin tưởng của Tiểu Triệt dành cho cháu mà tùy ý làm tổn thương nó.”

Kiều Thiển Nguyệt x/ấu hổ cúi đầu, không phản bác, cũng không có tư cách phản bác.

“Lúc trước ta giấu Tiểu Triệt chuyện ông nội nó qu/a đ/ời, chính là vì ta biết thành tích của nó là nhờ bao đêm thức trắng cày cuốc, bao nhiêu bài tập, bao nhiêu mồ hôi mới đổi lấy được, ta không nỡ để nó phải vất vả thêm một năm nữa.”

“Còn cháu giấu nó là để làm tổn thương nó. Xuất phát điểm đã sai rồi, chuyện của các cháu ta không can thiệp, ta chỉ có thể nói cho cháu biết, nó sẽ không chấp nhận tấm vé đại học mà cháu ban phát đâu.”

Nói xong, bà Lâm cho Kiều Thiển Nguyệt biết địa chỉ trường đại học của Lâm Triệt rồi đóng cửa tiễn khách.

Khoảnh khắc đó, Kiều Thiển Nguyệt biết rằng mối qu/an h/ệ mấy chục năm giữa hai nhà Kiều - Lâm đã bị chính tay cô phá hủy, rất khó để quay lại như trước.

Nhưng cô vẫn không cam tâm.

Vì vậy, cô tìm đến tận nơi theo địa chỉ.

Kỷ Vân Phi nhận ra sự thay đổi biểu cảm của Lâm Triệt, theo bản năng nhìn theo ánh mắt anh.

Nam Tự cũng cảm nhận được điều gì đó nên nhìn theo, nhưng vì chị đã ra nước ngoài từ khi còn rất nhỏ nên không biết Kiều Thiển Nguyệt, bèn quay sang hỏi:

“Tiểu Triệt, người đó em quen à?”

Lâm Triệt lúc này mới hoàn h/ồn, gật đầu:

“Là Kiều Thiển Nguyệt.”

“Chính là cái đứa con gái cặn bã đã hại em không thể thi xong đại học, dung túng cho kẻ gọi là học sinh nghèo làm hại bà nội, lại còn bắt cá hai tay thích chơi trò m/ập mờ đó sao?”

Nam Tự lập tức liếc ánh mắt sắc lạnh về phía đó.

Ánh mắt Kỷ Vân Phi cũng lạnh xuống, bước một bước đến bên cạnh Nam Tự.

Hai người vốn hễ gặp mặt là cãi nhau, lúc này lại ăn ý đứng sóng vai, chắn Lâm Triệt ch/ặt chẽ phía sau.

Kiều Thiển Nguyệt gương mặt tái nhợt hốc hác, khuôn mặt vốn thanh tú tinh xảo giờ g/ầy đi rất nhiều, trút bỏ vẻ trong sáng, ngược lại thêm vài phần ủ rũ sau khi trải qua sóng gió.

Lâm Triệt bất giác sững sờ, khi hoàn h/ồn lại thì Kiều Thiển Nguyệt đã đi tới.

“A Triệt, xin lỗi cậu.”

Giọng nói nghẹn ngào vừa thốt ra, Kiều Thiển Nguyệt đã đỏ hoe mắt.

“Có thể cho tớ một cơ hội được không? Chúng ta nói chuyện một chút có được không?”

“Có gì mà nói chứ?” Nam Tự như con gà chọi bảo vệ đàn con, giọng đầy mỉa mai, “Nói chuyện cậu bày mưu tính kế em trai tôi thế nào à? Hay nói chuyện cậu giậu đổ bìm leo lúc bà nội đang hôn mê? Nể tình tình nghĩa hai nhà trước đây, hôm nay tôi không muốn dây dưa với cậu, nhưng nếu cậu còn dám xuất hiện trước mặt Tiểu Triệt lần nữa.”

“Thì đừng trách tôi không khách khí!”

Kiều Thiển Nguyệt bị chặn họng, á khẩu không nói được lời nào.

Nam Tự chán gh/ét liếc nhìn Kiều Thiển Nguyệt từ đầu đến chân, rồi kéo Lâm Triệt đi.

“Tiểu Triệt đi thôi, chị đưa em đến nơi nào không khí trong lành hơn.”

Lâm Triệt ngoan ngoãn gật đầu, suốt dọc đường không nói một câu nào.

Kiều Thiển Nguyệt theo bản năng muốn ngăn lại, nhưng bị Kỷ Vân Phi bước tới chặn đường.

“Nhìn ra được, chắc đây là lần đầu tiên cô làm người, hoàn toàn tránh né mọi đặc tính mà một con người nên có.”

“Khuyên cô nên đi hiến da mặt đi, dày thế này chắc là chống được cả đạn đấy.”

Cái miệng của Kỷ Vân Phi như tẩm th/uốc đ/ộc, vậy mà biểu cảm lại thản nhiên như thể đang nói hôm nay thời tiết đẹp vậy.

Kiều Thiển Nguyệt từ nhỏ đã là thiên tài được vạn người săn đón, chưa từng bị ai nhục mạ trực diện như thế này.

Sắc mặt cô lạnh đi ngay lập tức, trong lòng trào dâng cơn gi/ận dữ.

Nam Tự vốn là người không biết giữ miệng.

Đến bữa tối, chị đã kể chuyện Kiều Thiển Nguyệt tìm đến Lâm Triệt.

“Cái thứ gì đâu không, hại ch*t bà nội chưa đủ, giờ còn mặt dày đòi nói chuyện với Tiểu Triệt, có gì mà nói!”

“Để tôi thấy cô ta lần nữa, tôi sẽ cào nát khuôn mặt xinh đẹp đáng tự hào đó của cô ta cho mẹ cô ta cũng không nhận ra!”

Lâm Thư Nhã quan sát sắc mặt Lâm Triệt, vỗ một cái vào tay Nam Tự đang gắp thức ăn.

“Có chuyện gì mà con phải lo bao đồng?”

Bà Lâm cũng đặt đũa xuống, ngước nhìn Lâm Triệt đang cúi đầu im lặng ăn cơm.

“Tiểu Triệt.”

Lâm Triệt dừng động tác: “Bà nội, có chuyện gì ạ?”

Bà Lâm xót xa vỗ vỗ tay Lâm Triệt.

“Trong lòng có phải không thoải mái không? Tránh né không nhắc đến, chuyện này sẽ luôn đọng lại trong lòng cháu, không xóa đi được cũng chẳng thể thanh thản.”

“Đã quyết định bắt đầu lại từ đầu thì nên để những chuyện quá khứ lật sang trang mới hoàn toàn.”

Đồng tử Lâm Triệt khẽ rung động.

Bà Lâm không nói thẳng, nhưng anh đã hiểu.

Anh quả thực trong lòng rất phức tạp. Kiều Thiển Nguyệt bày mưu hại anh, làm tổn thương ông nội, vì bảo vệ Tống Dật Thần mà ra tay với anh, hết lần này đến lần khác ép anh xin lỗi, thậm chí đứng ngoài nhìn anh bị bạn học b/ắt n/ạt, những điều này đều là sự thật đã xảy ra, là những tổn thương khiến anh không thể nào quên được.

Danh sách chương

5 chương
09/07/2026 17:58
0
09/07/2026 17:58
0
10/07/2026 06:51
0
10/07/2026 06:50
0
10/07/2026 06:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu