Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi là Boss canh cửa của một phó bản kinh dị.
Nhưng tôi lại mắc hội chứng thích làm hài lòng người khác.
Tôi đã làm hài lòng và tha cho vô số người chơi.
Làm việc ba năm, chưa từng thắng nổi một ván.
Nhìn tình hình này, tôi sắp bị giáng cấp xuống thành q/uỷ cấp thấp vì không đạt KPI rồi.
Thế rồi tôi gặp được một người chơi có giá trị cao.
Ba năm không mở hàng, mở hàng là ăn đủ ba năm.
Chính là anh ta!
Kết quả là vào thời khắc đối đầu căng thẳng, anh ta đột nhiên nói một cách đầy tình cảm:
"Vợ ơi! Cuối cùng cũng tìm thấy em rồi."
Tôi: Hả?
Giờ đã bắt đầu thịnh hành việc vào thế giới kinh dị tìm vợ rồi sao?
Tôi từng là một con bò sữa (người làm công ăn lương) tận tụy, mẫn cán.
Khi quay lại công ty lấy hồ sơ thì bị kế toán công ty vô tình đ/âm ch*t.
Không trách cô ấy.
Cô ấy vừa bị chia tay.
Ai lại đi chia tay với kế toán vào cuối năm cơ chứ!
đ/ộc á/c hết chỗ nói!
Vì oán niệm quá sâu, tôi bị kéo thẳng vào thế giới phó bản.
Biến dị thành một con q/uỷ.
Nhưng vì đã quen làm kiếp bò sữa, thấy hình người là lại muốn làm hài lòng họ.
Có người chơi nói lạnh.
Tôi dùng lò vi sóng hâm nóng anh ta nửa tiếng.
Có người chơi thấy bản thể của tôi thì sợ hãi.
Tôi liền tự gắn mã che lên người mình.
Yêu cầu của người chơi, tôi hoàn toàn không thể từ chối dù chỉ một chút.
Vì thế, Ôn Mộc Khâm đã gọi tôi là "vợ" khi tôi đang trong trạng thái đã che mã đầy người.
Điều này không ổn chút nào.
Nhưng tôi không thể từ chối.
Tôi nói với anh ta: "Rốt cuộc ngươi muốn gì? Ta xem tình hình rồi sẽ đáp ứng."
"Vợ ơi, anh đến đón em về nhà."
Ôn Mộc Khâm nở nụ cười dịu dàng, nói một câu như đang nói mớ.
Đùa à!
Tìm vợ trong phó bản ư?
Chưa nói đến việc đây có phải là một cái giá khác hay không.
Người và q/uỷ khác đường, chúng ta định sẵn chỉ có thể là mối lương duyên bèo nước trong phó bản.
Để anh ta đừng quá đ/au lòng, tôi cố gắng khuyên can:
"Mọi thứ đều có cái giá của nó. Cái giá này anh không trả nổi đâu."
Tôi chưa từng nghe nói q/uỷ có thể thoát khỏi phó bản để đến thế giới thực, huống chi là loại biến dị từ oán niệm con người như tôi.
Anh ta không hề bị lay chuyển, ngược lại còn tiến lên gần tôi hơn:
"Anh biết, chỉ cần em gật đầu là được. Ở nhà... mọi người đều rất nhớ em."
Tiến triển có chút quá nhanh rồi, đây là muốn đưa tôi về ra mắt bố mẹ sao?
Những xúc tu sau lưng tôi vui sướng đến mức lén lút xoắn lại thành hình bím tóc.
Không phải tôi không kiên định.
Chủ yếu là vì người chơi giá trị cao này, bất kể là vóc dáng hay ngoại hình, đều mọc đúng ngay điểm thẩm mỹ của tôi.
Giống như khi bạn đang chăm chỉ làm việc, trên bàn làm việc của bạn đột nhiên xuất hiện một chú mèo Ragdoll đạt chuẩn thi đấu.
Đôi mắt xanh to tròn nhìn bạn, không ngừng kêu meo meo đòi được vuốt ve.
Thậm chí, nó còn muốn dẫn bạn về ổ của nó để vuốt ve.
Ai mà từ chối được chứ?!
Tôi cúi đầu nhìn bản thể vẫn đang bị che mã của mình, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng hỏi anh ta:
"Anh... chắc chắn là em sao? Anh còn chưa nhìn rõ em trông như thế nào mà!"
Cơ sở của việc giao tiếp giữa người với người là sự chân thành.
Vì vậy tôi hạ quyết tâm, dứt khoát gỡ bỏ mã che và lộ ra bản thể.
Hàng trăm con mắt trên các xúc tu đều hồi hộp lén nhìn anh ta.
Anh ta không hề lộ vẻ sợ hãi, ngược lại nhìn bản thể của tôi với ánh mắt đầy bi thương.
Người đàn ông vừa nãy còn vô cùng quả quyết, đột nhiên thay đổi giọng điệu.
"Em cho anh ôm một cái, để anh x/ác nhận lại xem?"
Có lý, dù sao cơ thể mới là thứ trung thực nhất.
Tôi đỏ mặt xòe hết xúc tu ra, chủ động áp sát vào anh ta.
Khoảnh khắc ôm nhau, cảm giác mệt mỏi ập đến như thủy triều, rút cạn mọi sức lực của tôi.
Những xúc tu vốn định sờ mặt anh ta giờ mềm nhũn rũ xuống.
Sắc đẹp trước mắt, sao mình lại vô dụng thế này!
Tôi hơi bất mãn cúi đầu nhìn cái xúc tu không nghe lời kia, nhưng tầm mắt lại men theo nó và nhìn thấy một cảnh tượng k/inh h/oàng.
Tay của Ôn Mộc Khâm, không biết từ lúc nào, đã đ/âm thẳng vào ngựk tôi.
Là Boss phó bản, m/áu của tôi có tính ăn mòn cực mạnh.
Cả cánh tay anh ta lúc này đang "xèo xèo" bốc khói trắng, th!t da bắt đầu ch/áy đen và hóa than.
Bạch cốt thấp thoáng hiện ra.
Nhưng anh ta như không cảm thấy đ/au đớn, không hề rút tay về lấy một phân.
Ngược lại còn giữ nguyên tư thế đó ôm tôi ch/ặt hơn.
Lạ thay, bị móc tim mà tôi lại không hề thấy đ/au chút nào.
Chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm từ lồng ngựk lan tỏa ra, khiến tôi buồn ngủ rũ mắt.
Anh ta ghé sát vào tai tôi, giọng điệu dịu dàng như đang dỗ dành trẻ con:
"Ngủ đi, tỉnh dậy là về đến nhà rồi."
Đầu óc tôi đã không thể suy nghĩ được nữa.
Chỉ là trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi cảm thấy câu nói này quen thuộc một cách kỳ lạ.
Thế là tôi vô thức gật đầu.
"Được."
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ sát đất rộng lớn tràn vào phòng.
Tôi theo bản năng muốn vươn xúc tu ra kéo rèm, kết quả chỉ thấy hai cánh tay người trần trụi vung vẩy.
Tôi bật dậy, bản năng sờ lên ngựk mình.
Không có vết thương, cũng chẳng có xúc tu phụ chi...
Chương 7
Chương 11
Chương 18
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 11
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook