Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nằm trên giường b/ệnh, nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng bệch, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
Không biết đã qua bao lâu.
Cửa lại mở.
Trình Viễn bước vào, đứng bên cạnh giường nhìn xuống tôi.
“Tần Thiên Dã, cảm giác nằm ở đây thế nào?”
Tôi không nói gì.
Hắn cười, cúi người xuống, sát lại gần tôi.
“Anh có biết không? Tôi nhịn anh lâu lắm rồi.”
“Bảy năm, anh mang danh nghĩa chồng của Chanh Nguyệt suốt bảy năm.”
“Rõ ràng tôi mới là người cô ấy yêu, dựa vào cái gì mà anh chiếm giữ vị trí đó?”
Tôi lười nhìn hắn.
Trực tiếp quay mặt đi.
Hắn tức đến mức mặt mũi vặn vẹo.
Thẳng người dậy, hắn quát lớn ra ngoài cửa:
“Bác sĩ Trương.”
Một người đàn ông mặc áo blouse trắng bước vào, tay cầm thứ gì đó.
Đồng tử tôi co rút lại.
Máy sốc điện.
“Cho hắn tỉnh táo lại đi.”
Trình Viễn thản nhiên nói.
“Trình Viễn-- mày dám!”
Lời còn chưa dứt, luồng điện đã chạy dọc khắp cơ thể.
Tôi cong người lên, đ/au đến mức không thể kêu thành tiếng, trước mắt trắng xóa một mảng.
Khi tôi hồi tỉnh, cả người vẫn đang r/un r/ẩy.
Trình Viễn ngồi trên ghế, vắt chéo chân, chậm rãi lên tiếng:
“Phải rồi, còn một tin tốt nữa muốn báo cho anh.”
Tôi nhìn chằm chằm hắn.
“Cái ch*t của bố anh, anh có biết là chuyện gì không?”
Tim tôi thắt lại.
“Năm đó sức khỏe ông ấy vẫn tốt, sao đột nhiên lại không qua khỏi?”
Hắn cười, giọng điệu vô cùng đ/ộc á/c:
“Vì Chanh Nguyệt đã động tay động chân vào th/uốc của ông ấy, không nhiều đâu, chỉ là làm cho cơ thể ông ấy suy sụp dần dần thôi.”
“Tiếc thật, bố anh đến ch*t cũng không biết, người con dâu mà ông tin tưởng nhất, chính tay đã tiễn ông đi.”
Đầu óc tôi “oanh” một tiếng.
“Mày... mày nói cái gì?”
“Không nghe rõ à?”
Hắn đứng dậy, đi đến bên giường, từng chữ từng chữ nói:
“Bố anh là do Giang Chanh Nguyệt hại ch*t. Vì công ty, vì tiền, vì chúng tôi.”
“Tao muốn gi*t mày!”
Tôi muốn vùng vẫy, nhưng cổ tay bị trói ch/ặt, không thể cử động.
Trình Viễn cúi đầu nhìn tôi, cười dịu dàng.
“Tần Thiên Dã, anh cứ ở yên đây đi.”
“Tôi sẽ cho người sốc điện anh mỗi ngày, bao giờ biến anh thành kẻ t/âm th/ần thật sự thì mới thôi.”
Hắn quay lưng bước ra ngoài.
“Bác sĩ Trương, giao người cho ông đấy. Đừng làm ch*t là được.”
Cửa đóng lại.
Sau ngày đó, thời gian trở nên mơ hồ.
Tôi không biết đã qua bao lâu.
Ba ngày? Năm ngày? Hay lâu hơn nữa?
Ngày nào cũng có người vào, sốc điện, tiêm th/uốc, rồi lại sốc điện.
Tôi sống trong mê muội, không phân biệt được ngày đêm.
Cho đến một hôm.
Chiếc tivi ở cuối hành lang đang bật, âm thanh bay vào.
“Tập đoàn Giang thị hôm nay tổ chức họp báo niêm yết, Chủ tịch Giang Chanh Nguyệt cùng chồng là ông Trình Viễn cùng xuất hiện tại hiện trường họp báo...”
Nghe thấy tiếng này, tôi bỗng chốc ngẩng đầu lên.
Trên tivi, Trình Viễn mặc vest chỉnh tề đứng trên sân khấu, Giang Chanh Nguyệt khoác tay hắn, cười đoan trang, đài các.
Tôi chật vật bò dậy, đi/ên cuồ/ng lắc mạnh thanh giường, gào thét:
“A-- a--”
Cửa mở.
Người bước vào không phải bác sĩ Trương, mà là một người phụ nữ lạ mặt.
Thấy tôi, cô ấy sững người, vội bước tới.
“Tần Thiên Dã?”
Tôi nhìn cô ấy, thấy quen mắt nhưng không thể nhớ ra là ai.
Cô ấy hạ thấp giọng, giải thích:
“Tôi họ Chu, là con gái của Chu Hàng. Bố anh và bố tôi là bạn, hồi nhỏ chúng ta còn chơi cùng nhau, anh nhớ không?”
“Ba ngày trước, tôi đột nhiên phát hiện anh mất tích, tìm ki/ếm mãi mới tra ra Giang Chanh Nguyệt có điểm bất thường, cuối cùng tôi cũng tìm thấy anh...”
Chu?
Tôi nhớ ra rồi.
Chiến hữu cũ của bố tôi, chính là họ Chu.
Tôi chộp lấy tay áo cô ấy.
“Đưa tôi ra ngoài! Đến buổi họp báo! Ngay bây giờ!”
Cô ấy nhìn tivi, nhận ra điều gì đó, gật đầu.
“Đi.”
Chiếc xe lao đi vun vút.
Tôi co ro trên ghế phụ, cả người vẫn còn r/un r/ẩy, tóc tai rối bời, bên ngoài bộ đồ b/ệnh nhân là chiếc áo khoác trùm lên.
“Chứng cứ tôi đều có cả.” Vừa lái xe cô ấy vừa nói, “Th/uốc của bố anh, hồ sơ cô ta tẩu tán tài sản, và cả bản sao giấy đăng ký kết hôn của anh với cô ta... ngần này đủ để cô ta ngồi tù mọt gông.”
Tôi nghiến răng, từng chữ từng chữ thốt ra.
“Tôi muốn cô ta phải ch*t.”
Chiếc xe dừng lại trước sảnh họp báo.
Tôi đẩy cửa xe, lảo đảo lao vào trong.
Ở đại sảnh, Giang Chanh Nguyệt đang đứng trên sân khấu, mỉm cười trước ống kính.
“...Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người trong suốt những năm qua, Tập đoàn Giang thị có thể đi đến ngày hôm nay không thể thiếu sự giúp đỡ của quý vị, tôi đại diện cho Tập đoàn Giang thị...”
“Giang Chanh Nguyệt!”
Cả hội trường quay lại.
Tôi đứng ở cửa, cả người nhếch nhác, nhưng giơ cao xấp bằng chứng trên tay:
Chương 11
Chương 14
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook