Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10/07/2026 19:28
"Dùng tài khoản của Hà Lỗi, đúng không? Vì người v/ay là Hà Lỗi nên chỉ có thể dùng tài khoản của nó để trả. Còn anh mỗi tháng chuyển tiền cho Hà Lỗi, rồi Hà Lỗi mới trả n/ợ. Có đúng không?"
Sắc mặt Hà Tuấn trắng bệch hoàn toàn.
"Sao em..."
"Sao em biết à?" Đào Trăn lắc đầu, "Hà Tuấn, em không phải kẻ ngốc. Chỉ là trước đây em quá tin tưởng anh."
"Trăn Trăn..."
"Mười phút hết rồi." Đào Trăn quay người định bước đi.
Hà Tuấn túm lấy cánh tay cô.
"Đợi đã!"
Đào Trăn hất tay anh ra.
"Hà Tuấn, chúng ta chấm dứt tại đây. Hôn lễ hủy bỏ, anh tự thông báo cho người nhà anh đi. Còn về 600.000 tệ đó, em sẽ đòi lại thông qua các con đường hợp pháp."
"600.000 tệ?" Hà Tuấn sững sờ, "600.000 tệ nào?"
"600.000 tệ em đã chuyển cho anh." Đào Trăn nói từng chữ một, "400.000 tệ của cha mẹ em, 200.000 tệ của em."
"Nhưng... nhưng 200.000 tệ đó là em tự nguyện đưa cho anh mà!" Hà Tuấn sốt sắng, "Em nói đó là tiền tiết kiệm của em, cho anh mượn dùng trước..."
"Em cho anh mượn để m/ua nhà, chứ không phải cho em trai anh mượn để khởi nghiệp!" Đào Trăn tăng âm lượng, "Hà Tuấn, đến giờ anh vẫn chưa hiểu sao? Vấn đề mấu chốt không phải là tiền, mà là anh lừa dối em! Là cả nhà anh hợp mưu lừa dối em!"
Có người ở cửa ngân hàng nhìn qua.
Hà Tuấn hạ thấp giọng.
"Em đừng làm ầm ĩ ở đây, chúng ta tìm chỗ nào đó..."
"Không có gì để nói nữa cả." Đào Trăn lùi lại một bước, "Em sẽ để luật sư của em liên lạc với anh. Tạm biệt."
Cô quay người bước nhanh rời đi.
Hà Tuấn gọi tên cô ở phía sau.
Đào Trăn không quay đầu lại.
Cô đi đến góc phố, rẽ vào một con hẻm nhỏ rồi mới dừng lại.
Lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, cô nhắm mắt lại, hít thở sâu vài hơi.
Điện thoại trong túi rung không ngừng.
Cô lấy ra xem, lại là số lạ.
Lần này cô bắt máy.
"Alo?"
"Đào Trăn phải không?" Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ trung niên, mang theo giọng địa phương đặc sệt, "Ta là dì cả của Hà Tuấn đây."
Đào Trăn không nói gì.
"Ta nói này, hai đứa trẻ các con bị làm sao thế? Hôn lễ chỉ còn hai ngày nữa, giở chứng gì vậy?" Giọng dì cả rất gắt gỏng, "Nhà đứng tên ai mà chẳng như nhau? Dù sao cưới về cũng là người một nhà, phân chia rạ/ch ròi làm gì?"
Đào Trăn vẫn im lặng.
"Ta nói cho cô biết, thằng Tuấn nhà ta điều kiện không tệ, muốn tìm kiểu gì mà chẳng có? Cô đừng có mà không biết điều..."
Đào Trăn cúp máy.
Chặn số.
Nhưng ngay sau đó, một số lạ khác lại gọi đến.
Cô lại cúp, lại chặn.
Số thứ ba, thứ tư...
Đào Trăn quyết định tắt nguồn điện thoại.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Cô bước ra khỏi hẻm, bắt một chiếc taxi đến quán cà phê đã hẹn với Tô Hiểu.
Trên đường, nhìn cảnh phố xá lùi lại phía sau qua cửa sổ, cô bỗng cảm thấy mọi thứ thật nực cười.
Ba ngày nữa, đáng lẽ là ngày cô khoác lên mình chiếc váy cưới.
Giờ đây, cô lại phải chạy ngược chạy xuôi để đòi lại tiền của chính mình.
Chiếc xe dừng lại trước cửa quán cà phê.
Đào Trăn trả tiền rồi xuống xe, đẩy cửa bước vào.
Tô Hiểu đã ngồi ở góc quán, trước mặt bày một chiếc máy tính xách tay.
"Ở đây này!" Cô vẫy tay với Đào Trăn.
Đào Trăn bước tới ngồi xuống.
Tô Hiểu đẩy một ly latte nóng về phía cô.
"Thế nào? Phía ngân hàng ấy."
Đào Trăn lấy tờ sao kê ra đưa cho Tô Hiểu.
Tô Hiểu lật xem từng trang, lông mày càng nhíu ch/ặt.
"600.000 tệ?"
"Ừ." Đào Trăn nói, "200.000 tệ của riêng tớ là chuyển cho anh ta hồi đầu năm nay, lúc đó anh ta bảo tiền m/ua nhà không đủ, bảo tớ ứng trước."
"Có lịch sử trò chuyện không?"
"Có." Đào Trăn mở lịch sử trò chuyện trên điện thoại, tìm thấy đoạn hội thoại đó.
Xem xong, Tô Hiểu gật đầu.
"Cái này rất quan trọng. Có thể chứng minh số tiền này dùng để m/ua nhà chứ không phải mục đích khác."
Cô lấy cuốn sổ của mình ra.
"Tớ bên này cũng có phát hiện. Sáng nay, tớ đã đến phòng kinh doanh của Vân Lộc Loan."
Đào Trăn ngồi thẳng người dậy.
"Thế nào?"
"Khó vào lắm." Tô Hiểu nói, "Người ở đó nói thông tin m/ua nhà chỉ có chủ sở hữu hoặc người có ủy quyền mới được tra c/ứu. Tớ kỳ kèo mãi, nhét ít tiền bồi dưỡng mới khai thác được chút tin từ một nhân viên kinh doanh."
Cô hạ thấp giọng.
"Căn nhà đó đúng là đứng tên Hà Lỗi. Nhưng điều thú vị là, ngày ký hợp đồng m/ua nhà là mùng 10 tháng 12 năm ngoái."
Đào Trăn nhẩm tính.
"Đó là trước khi tớ chuyển khoản."
"Đúng." Tô Hiểu nói, "Hơn nữa nhân viên đó bảo, lúc ký hợp đồng là Hà Tuấn cùng mẹ nó đi cùng Hà Lỗi. Đã thanh toán 30% tiền đặt cọc, đúng bằng 600.000 tệ."
Đào Trăn cảm thấy lòng chùng xuống.
"Vậy ra, ngay từ đầu họ đã định dùng tiền của tớ để m/ua nhà cho Hà Lỗi?"
"Khả năng cao là vậy." Tô Hiểu nói, "Chưa hết đâu, còn chuyện sốc hơn nữa."
Cô lấy từ trong túi ra một tờ giấy nhăn nhúm, trên đó là vài dòng chữ viết tay.
"Tớ lén chụp lại thông tin ghi chú trên máy tính của nhân viên đó. Cậu nhìn đây này."
Đào Trăn ghé sát vào nhìn.
Dòng chữ nhỏ đó viết: "Khách hàng Hà Lỗi, ghi chú: Đây là nhà tân hôn, do anh trai Hà Tuấn thay mặt làm thủ tục, phần vốn góp của vị hôn thê là cô Đào đã đủ."
Đào Trăn nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó rất lâu.
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook