Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10/07/2026 13:06
"Các người gào thét cái gì? Một lũ ốm yếu, nếu không phải con gái tôi có lòng tốt khử trùng cho các người, thì các người ch*t lâu rồi!"
"Nó cũng đâu có cố ý, các người cần gì phải đối xử với nó như thế?"
Người đàn bà b/éo rít lên một tiếng đầy á/c đ/ộc, sau đó quay đầu, ánh mắt sắc lẹm quét qua người tôi.
"Mày chính là đứa bạn cùng phòng duy nhất không sao đó phải không?"
"Đã biết nước tẩy Javel 84 và nước tẩy bồn cầu không được dùng chung, tại sao mày không ngăn con gái tao lại?"
"Tao thấy con nhãi ranh như mày chính là cố tình, muốn làm con gái tao mất mặt! Kẻ có lỗi thực sự là mày!"
Bà ta chỉ dùng vài câu đã điều hướng dư luận, không ít phụ huynh không rõ sự tình quay sang nhìn tôi.
Những ánh mắt đó không chút che giấu sự gi/ận dữ.
Nếu hôm nay tôi không giải thích rõ ràng, thì tất cả trách nhiệm sẽ đổ lên đầu tôi.
Dù là tiền bạc hay áp lực tinh thần, tôi đều không thể gánh nổi.
Thấy tôi không nói gì, Hứa Vi Vi đảo mắt, đôi mắt đẫm lệ, tủi thân nói:
"Quý Ngữ, cậu cố tình ám thị mình ở ký túc xá, bảo mình đến lớp khử trùng."
"Mình nghe lời cậu nên mới đến đây."
"Sao cậu có thể không màng đến sống ch*t của mình như thế chứ?"
Có câu nói này của cô ta, tất cả mọi người đều chĩa mũi nhọn vào tôi, ép tôi phải đưa ra lời giải thích.
Tôi lặng lẽ nhìn Hứa Vi Vi, đột nhiên mỉm cười.
"Cậu nói mình không ngăn cản cậu?"
Tôi đưa tay ra, dùng sức chọc vào vai cô ta.
Hứa Vi Vi lảo đảo lùi lại một bước, nhìn tôi đầy hoài nghi.
"Mình không chỉ một lần ngăn cản cậu, thậm chí còn đ/á đổ nước tẩy bồn cầu, nói với cậu là trộn lẫn sẽ bị ngộ đ/ộc, nhưng cậu thì sao? Cậu không chỉ nói mình nh.ạy cả.m không biết gì, còn kích động cả lớp cùng ch/ửi mình."
"Còn nữa, mình ám thị cậu đến lớp khử trùng lúc nào?"
"Đồ là cậu m/ua, tiền là cậu bỏ ra, thì liên quan gì đến mình?!"
Tôi quay đầu nhìn mẹ của Hứa Vi Vi, ánh mắt đầy kh/inh bỉ.
Quả nhiên mẹ nào con nấy.
"Con gái bà cứng đầu cứng cổ, trước đây ở ký túc xá nó đã từng bị ngộ đ/ộc rồi, vậy mà cứ khăng khăng nói mình bị ngộ đ/ộc thực phẩm, đ/au bụng."
"Lỗi do một tay nó gây ra, tại sao tôi phải trả giá thay?"
Tôi từng chữ từng chữ một, giọng nói vang dội khắp phòng b/ệnh.
Cuối cùng nhìn về phía các bạn học.
"Tôi đã khuyên các bạn, nếu các bạn không tin, thì trong camera giám sát ở hành lang chắc vẫn còn ghi âm."
Trước đó lúc tôi cố tình đ/ập vỡ kính, tôi từng ngẩng đầu thấy ở vị trí đối diện, trên đỉnh đầu có camera giám sát.
Nó có thể quay lại đúng cảnh tôi đ/á đổ nước tẩy bồn cầu.
Có bằng chứng then chốt này là đủ rồi.
Hứa Vi Vi x/ấu hổ cúi đầu, ngay cả các bạn học khác cũng đều tránh ánh mắt của tôi, không ai dám nói lời nào.
Dù sao, tôi cũng đã thực lòng khuyên can họ rồi.
Là do họ không nghe.
"Sự việc lần này vô cùng nghiêm trọng, nhà trường quyết định đưa ra hình thức kỷ luật cảnh cáo đối với Hứa Vi Vi."
"Đồng thời, phê bình toàn trường để làm gương, tất cả chi phí y tế cũng phải do cá nhân cô ta chi trả."
Hứa Vi Vi lập tức trợn tròn mắt, đảo mắt một cái, suýt chút nữa ngã quỵ.
Người đàn bà b/éo lại càng không phục, cứ khăng khăng đòi tìm luật sư để kiện tất cả bọn họ.
Hai người còn muốn làm lo/ạn trong phòng b/ệnh, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy bộ đồng phục cảnh sát, họ lập tức trở nên ngoan ngoãn.
"Thưa bà, nếu bà không phục thì có thể thuê luật sư kiện."
"Nhưng kết quả cuối cùng chỉ có tồi tệ hơn thế này thôi."
Người đàn bà b/éo nghiến răng trèo trẹo, hừ lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi.
"Mẹ ơi, mẹ đừng đi, mẹ đi rồi con phải làm sao?"
Hứa Vi Vi cuống lên, khóc lóc đuổi theo.
Nhưng người đàn bà b/éo lại như đã quyết tâm muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ với cô ta.
Bà ta vung tay, đẩy mạnh cô ta ra.
Thậm chí ngay cả quay đầu lại nhìn cũng không thèm.
"Tao vất vả nuôi mày khôn lớn, lấy đâu ra tiền mà đền cho bọn chúng?"
"Mày tự gây ra nghiệp chướng, thì liên quan gì đến tao?!"
"Từ nay về sau, tao không có đứa con gái như mày!"
Hứa Vi Vi đờ đẫn, ngẩn người đứng ch/ôn chân tại chỗ.
B/ệnh viện tràn ngập mùi nước tẩy rửa nồng nặc, tôi không muốn ở lại đây thêm nữa, sau khi chào hỏi giáo viên hướng dẫn, tôi băng qua đám đông trở về ký túc xá.
Trong căn phòng trống trải, thoang thoảng vẫn còn mùi nước tẩy rửa và nước tẩy bồn cầu.
Tôi nhẹ nhàng vỗ ngựk, lòng vẫn còn sợ hãi.
Đi vào nhà vệ sinh.
Một chai nước tẩy bồn cầu và nước tẩy Javel 84 đang nằm yên vị trong góc.
Tôi nhíu mày, không nói thêm lời nào, vứt chúng vào thùng rác.
Lần này, e là Hứa Vi Vi sẽ không dám dùng nữa.
Sự việc cả lớp bị ngộ đ/ộc tập thể lan truyền khắp trường, thậm chí có người còn chủ động gửi câu chuyện này cho các trang tin trên mạng.
Hứa Vi Vi nhanh chóng trở thành đối tượng bị mọi người chế giễu.
Cô ta trở về ký túc xá với bộ dạng thảm hại, hốc mắt đỏ hoe, trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm gi/ận.
Gi/ận mà không dám nói.
Cổ họng cô ta đã bị khí clo làm cho khàn đặc, mỗi lần nói chuyện đều phải dồn hết sức lực:
"Quý Ngữ, cậu vui lắm đúng không?"
"Lần này mình trở thành kẻ th/ù của cả trường, đều là nhờ ơn cậu cả đấy!"
Tôi nằm trên giường vắt chéo chân, thản nhiên cắn hạt dưa.
Cố tình ngoáy ngoáy tai.
"Cậu nói gì cơ? Mình không nghe thấy."
Trong ánh mắt gi/ận dữ đến mức muốn n/ổ tung của cô ta, tôi chậm rãi đứng dậy, bước đến trước mặt cô ta với vẻ mặt đầy uy thế.
Chương 7
Chương 9
Chương 14
Chương 20
Chương 15
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook