Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Thứ nhất, bảo nhà cô chuẩn bị mười tỷ làm của hồi môn, rồi thay cái tạo hình 'Sát Mã Đặc' này đi, đừng làm tôi mất mặt."
"Thứ hai, nhà tôi có ngai vàng cần thừa kế, sau khi cưới phải phục vụ tôi cho tốt, sinh cho tôi đứa con trai."
"Thứ ba, không được can thiệp vào đời tư của tôi, càng đừng mơ tưởng tôi sẽ yêu cô."
Nói xong, hắn còn ngoắc ngoắc ngón tay với tôi.
"Sao nào? Giờ gọi một tiếng chồng nghe thử xem?"
Thẩm Nguyệt Nguyệt ngồi bên cạnh, che miệng cười.
"Chị à, Vương thiếu gia là nhân vật thuộc tầng lớp đỉnh lưu đấy."
"Chị có thể gả cho anh ấy là phúc phận tu mấy kiếp mới có được, còn không mau đồng ý đi?"
Mấy cô tiểu thư ở bàn khác trong nhà hàng chụm đầu lại thì thầm.
"Đây là con nhỏ du côn mà nhà họ Thẩm tìm về sao? Đúng là trèo cao với nhà họ Vương rồi."
"Với cái bộ dạng đó mà cũng dám ngồi cùng chỗ với chúng ta."
Vương thiếu gia nhả một vòng khói, phả thẳng vào mặt tôi.
"Sao không nói gì nữa? Ngại à? Hay là chưa từng thấy cảnh tượng này?"
Tôi giơ tay quạt quạt làn khói gây sặc trước mặt, trừng trừng nhìn cái mặt hắn.
Cuối cùng không nhịn nổi nữa, tôi đạp một chân lên bàn.
"Sinh cái con khỉ khô nhà ngươi ấy!"
Tôi vung một cái t/át, điếu xì gà bay xa ba mét, cắm thẳng vào chiếc bánh kem bơ ở bàn bên cạnh.
"Nơi công cộng mà còn muốn bắt mọi người hít chung cái khói th/uốc cũ của anh à?"
Vương thiếu gia đờ đẫn cả người.
Tôi túm lấy cà vạt hắn, kéo sát vào trước mặt.
"Còn ra vẻ ta đây nữa, tôi trồng anh vào chậu làm cây cảnh đón khách đấy."
"Cô dám đá/nh tôi?" Vương thiếu gia nổi trận lôi đình, vung nắm đ/ấm định đá/nh trả.
Tôi phản thủ vơ lấy xô đ/á trên bàn, úp cả đ/á lẫn nước lên đầu hắn.
Ngay sau đó, tôi đạp một cước vào chân ghế, khiến cả người lẫn ghế của hắn đổ nhào xuống đất.
Vương thiếu gia bị combo chiêu thức của tôi làm cho khiếp vía, cắm đầu chạy mất dép.
"Đồ đi/ên, đồ đi/ên, nhà họ Thẩm các người toàn là đồ đi/ên!"
Tiếng hét của hắn càng lúc càng xa.
Tôi phủi phủi tay, ngồi lại ghế, kéo miếng bít tết còn lại của hắn sang c/ắt một miếng.
"Đệt, lâu rồi không đá/nh nhau, tay nghề suýt nữa thì mai một, sau này vẫn phải luyện tập nhiều hơn mới được."
Cả nhà hàng im phăng phắc.
Thẩm Nguyệt Nguyệt ngồi tại chỗ, nụ cười trên mặt cứng đờ, rõ ràng cũng không ngờ kết quả lại như thế này.
"Chị à, chị đá/nh Vương thiếu gia chạy mất rồi, cuộc liên hôn của hai nhà phải làm sao đây?"
"Đúng là hào môn, dùng chiêu đạo đức b/ắt c/óc nhanh thật đấy, cái loại 'ông bố hờ' này cô thích thì tôi nhường cho cô đấy?"
Tôi ngồi xuống, cầm thực đơn lật lật.
"Phục vụ ơi, cho thêm hai con tôm hùm này nữa."
Mà tôi không để ý rằng, ở phòng riêng bên cạnh, có một ánh mắt vẫn luôn dõi theo tôi.
Đó chính là con trai đ/ộc nhất của nhà giàu nhất - Cố gia, người đứng đầu trẻ tuổi nhất giới kinh doanh, Cố Yến Từ.
Lúc này, nhìn gương mặt nghiêng của tôi sau khi t/át người xong vẫn thản nhiên gọi món, khóe miệng anh ta hơi nhếch lên.
Trợ lý bên cạnh hạ thấp giọng: "Cố thiếu, đó là đại tiểu thư vừa mới được nhà họ Thẩm nhận về."
Anh ta đặt ly rư/ợu xuống, trong mắt thêm vài phần hứng thú.
"Thú vị đấy, người phụ nữ này không giống chút nào với mấy cô tiểu thư giả tạo bên ngoài kia."
Về đến nhà, Thẩm Nguyệt Nguyệt chạy nhanh hơn cả thỏ.
Vừa vào cửa, cô ta đã lao đến trước mặt bố, vừa khóc vừa lau nước mắt.
"Bố ơi, đều là lỗi của con, không trông chừng chị cẩn thận, mới để chị làm Vương thiếu gia tức gi/ận bỏ đi."
"Sắp tới là tiệc nhận thân của chị rồi."
Cô ta cúi đầu nức nở, không ngừng xoắn vặn những ngón tay.
"Để bù đắp lỗi lầm của con, video quá trình trưởng thành trong tiệc cứ giao cho con làm đi ạ."
"Con nhất định sẽ để các bác các chú chứng kiến thực lực thật sự của chị."
Những ngày sau đó, Thẩm Nguyệt Nguyệt vô cùng yên tĩnh, không khóc lóc, không làm lo/ạn, còn chủ động bưng trái cây cho tôi.
Thậm chí còn tự nh/ốt mình trong phòng, nói là đang giúp tôi làm video quá trình trưởng thành.
Tôi không tin cô ta có thể nặn ra được cái gì tử tế, nhưng cũng lười quan tâm.
Đêm trước bữa tiệc, tôi đi ngang qua cửa phòng cô ta, nghe thấy cô ta đang gọi điện thoại.
"Yên tâm, đoạn video đó tôi đã lấy được rồi, đến lúc đó sẽ phát trực tiếp trước mặt mọi người."
"Cho dù cô ta có mười cái miệng cũng không giải thích rõ được."
Tôi không dừng bước, cứ thế lê đôi dép tông 'pạch pạch' đi qua.
Video? Video gì cơ?
Tôi về phòng, nằm ườn trên giường suy nghĩ nửa ngày.
Đệt, không nghĩ ra thì thôi, đời người ngắn ngủi, phải biết hưởng thụ hiện tại.
Sáng ngày diễn ra tiệc nhận thân, Thẩm Nguyệt Nguyệt mặc một chiếc váy dạ hội cao cấp màu trắng lượn lờ trong phòng khách.
Toàn thân tỏa ra khí chất 'tôi mới là thiên kim thật sự'.
Cô ta cố ý xoay một vòng trước mặt tôi.
"Chị à, tiệc tối nay chị định mặc gì?"
Tôi không ngẩng đầu, vẫn lướt điện thoại: "Chưa nghĩ ra."
"Thế thì đúng lúc quá, em biết ngay là chị chưa từng thấy những dịp này, không có kinh nghiệm mà."
Cô ta vỗ tay, một stylist từ ngoài cửa bước vào, trên tay bưng một chiếc váy.
Màu hồng chói lọi, đầy những kim sa, nơ đính đầy như cây thông Noel.
"Đây là cái em đặc biệt chọn cho chị đấy, màu này mặc vào trắng da, rất hợp với khí chất của chị."
Khóe miệng stylist gi/ật gi/ật liên hồi, rõ ràng là đang nhịn cười.
"Ối giời đất ơi, cô bị ai lừa ở cái sạp hàng nào thế? Lần sau dẫn chị đi, chị dẫn cô đi càn quét hết."
Mặt Thẩm Nguyệt Nguyệt cứng đờ: "Chị à, đây là thứ em cất công chọn lựa đấy."
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook