Ba Giấc Mộng Hoàng Lương

Ba Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 7

22/07/2026 11:04

Chàng không hề yêu ta một cách khó hiểu, càng không vì ta mà giải tán lục cung.

Chúng ta nhiều nhất cũng chỉ là đôi phu thê tương kính như tân.

Nếu không nhờ ánh nến màu xanh lục kia.

Ta suýt chút nữa đã bị lừa.

Giấc mộng đời Túc Vương này, tiêu tốn trọn mười năm tuổi thọ của lão đạo sĩ.

Vậy mà không lừa được ta.

Ta đang sốt sắng muốn phá tan tầng tầng bùa chú để xông vào Càn Thanh điện.

Lý Cảnh Hành lại r/un r/ẩy bước ra.

Đáy mắt hắn tuy sợ hãi, nhưng thần sắc trên mặt lại vô cùng thâm tình quyến luyến.

Lấy hết can đảm bước về phía ta, Lý Cảnh Hành khó khăn mở lời:

"Thu Miên, ta hối h/ận rồi."

"Chúng ta... sao lại đi đến bước đường hôm nay cơ chứ?"

"Nàng còn nhớ những chuyện xưa kia của chúng ta không?"

Chúng ta là thanh mai trúc mã.

Là một đôi được người người trong kinh thành khen ngợi.

Chàng là Thái tử được cưng chiều hết mực.

Ta là Thái tử phi được nuôi dưỡng từ nhỏ.

Lý Cảnh Hành nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu như m/áu của ta.

"Dẫu cho... dẫu cho tình yêu giữa chúng ta có nhạt nhòa đi đôi chút, nhưng sao lại đi đến nước này?"

"Thu Miên, Trẫm biết sai rồi, Trẫm không nên vì một con thứ nữ nhỏ bé mà đối phó với Thẩm gia, thật quá không đáng."

"Rõ ràng có thể để nàng làm Hoàng hậu, để nàng ta làm Quý phi, mọi thứ đều có thể vẹn cả đôi đường."

Lý Cảnh Hành vung tay.

Phía sau, Lâm Thư Nguyệt bị l/ột bỏ phượng bào bị kéo ra ngoài.

Dấu bàn tay và vết bầm tím trên mặt vẫn chưa tan.

Lý Cảnh Hành hối h/ận rồi.

Chỉ là sự hối h/ận của hắn, là vì không ngờ rằng ta có thể biến thành q/uỷ, hànhz hạz hắn đến mức này.

So với ánh trăng sáng, thứ hắn yêu hơn chính là bản thân mình.

Những ngày tháng kinh h/ồn bạt vía này khiến hắn trút hết cơn gi/ận lên người Lâm Thư Nguyệt.

Ánh trăng sáng lúc này, thực sự đã trở thành hạt cơm nguội đáng gh/ét.

Lâm Thư Nguyệt c/ăm h/ận, tủi thân.

Nhưng lại dám gi/ận mà không dám nói.

Lý Cảnh Hành lại tiến lên một bước.

Khoảng cách với ta vô cùng gần.

"Thu Miên, chúng ta... chúng ta có thể làm lại từ đầu không?"

Làm lại từ đầu?

Ta đột nhiên phát ra tiếng cười thê lương.

"Thẩm gia trên dưới hơn một trăm miệng ăn, lẽ nào ngươi có thể khiến họ sống lại?"

"Hay là, ngươi lấy mạng mình ra để đền mạng cho họ?"

Âm phong nổi lên.

Mây đen che trăng.

Ta dường như cảm thấy đôi tay mình có thể chạm vào mọi thứ.

Tuy chỉ là những cái chạm nhẹ tựa lông hồng.

Nhưng ta cảm thấy oán khí của mình gia tăng, thực lực đại tăng.

Bùa chú dán trên cửa Càn Thanh điện bay múa theo gió.

Có vài lá bị thổi rơi xuống đất, không lửa mà tự ch/áy, hóa thành tro bụi.

Lý Cảnh Hành cảm nhận được cái chạm lạnh lẽo, nhớp nháp.

Sắc mặt trắng bệch ngã nhào xuống đất, răng va vào nhau lập cập:

"Đạo trưởng, ngươi... không phải ngươi nói ta dùng tình xưa có thể khơi gợi ký ức của nàng, có thể hóa giải... hóa giải oán khí sao?"

"Sao... sao nàng lại càng mạnh hơn, ta... ta vừa nãy cảm thấy nàng có thể chạm vào ta rồi..."

Những lời sau đó, vì nỗi sợ hãi tột cùng mà r/un r/ẩy không thốt nên lời.

Lão đạo sĩ mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Đã kinh hãi đến cực điểm.

"Bệ hạ, lệ q/uỷ thành hình, nàng... nàng thực sự sắp trọng sinh rồi."

Ta nhìn đôi bàn tay mình.

Mười ngón tay vốn hư vô, giờ đã ngưng tụ thành thực thể.

Hóa ra h/ận đến cực điểm.

Q/uỷ cũng có thể chạm vào người.

Tiếng gào thét của Lý Cảnh Hành vang lên trước Càn Thanh điện.

Móng tay dài của ta, khẽ rạ/ch một đường qua cổ họng hắn.

Để lại một vệt m/áu.

M/áu tươi chảy dọc theo kẽ tay hắn.

Đôi mắt k/inh h/oàng kia, giống hệt với nét mặt sợ hãi của tiểu muội vào ngày Thẩm gia bị diệt môn.

Ta vừa định vươn tay chộp lấy Lý Cảnh Hành.

Một luồng sáng lạnh lẽo bao trùm lấy ta.

Lần này, ánh sáng màu xanh lục.

Trước khi thân hình hoàn toàn tan biến, ta nghe thấy lão đạo sĩ gào thét:

"Bệ hạ, nàng ta sẽ trọng sinh về một năm trước, có thuật biết trước tương lai, Bệ hạ nhất định phải sớm trừ khử nàng ta!"

"Nhất định phải trừ khử nàng ta!"

"Trừ khử nàng ta!"

"Tiểu thư, Bệ hạ đang gọi người đấy!"

Ta lại một lần nữa mở bừng mắt.

Ánh sáng màu xanh lục tan biến không dấu vết.

Ta lần thứ tư xuất hiện tại vạn thọ yến của Bệ hạ.

Bệ hạ tuổi đã tam tuần đang nhìn ta đầy ý cười:

"Nhà họ Thẩm có nữ nhi vừa tuổi cập kê, nay là độ tuổi đẹp để gả chồng. Chỉ không biết, cô nương nhà họ Thẩm đã có người trong lòng chưa?"

Lời nói giống hệt nhau.

Ta đã nghe bốn lần rồi.

Ta quỳ ngay ngắn giữa điện.

Mặc cho vô số ánh mắt đổ dồn về phía ta.

Ngưỡng m/ộ và đố kỵ đan xen.

Lý Cảnh Hành đang nhìn ta đầy tự tin.

Đoan Vương thờ ơ không liên quan đến mình.

Túc Vương khẽ liếc nhìn ta, đáy mắt lóe lên tia tham vọng, rồi thoáng chốc biến mất.

Ta kìm nén sự kích động trong lòng.

đ/è xuống giọt lệ chực trào nơi đáy mắt.

Lần này là trọng sinh thực sự rồi.

Lão đạo sĩ mà Lý Cảnh Hành tìm đến đã là gió trước đèn, không còn thọ nguyên để chống đỡ cho một giấc mộng hoàng lương nữa.

Mà oán khí của ta lại quá nặng.

Nặng đến mức lệ q/uỷ thành hình.

Có thể dùng móng tay dài rạ/ch bị thương cổ họng Lý Cảnh Hành.

Oán khí nặng nề như vậy, cuối cùng đã đưa ta trở về bốn năm trước, khi mọi thứ còn chưa bắt đầu.

Nhưng đời này ta nên gả cho ai?

Bệ hạ có ba người con trai.

Ta đều đã gả qua cả rồi.

Lý Cảnh Hành diệt sạch Thẩm gia.

Đoan Vương không màng ngôi vị.

Túc Vương ngay từ đầu đã mất thánh tâm, con đường đoạt quyền gian nan.

Bậc thánh nhân trên cao đang kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của ta.

Móng tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay.

Khi những cơn đ/au nhói lan tỏa.

Ta cung kính dập đầu một cái.

Đôi má ửng hồng.

"Bẩm Bệ hạ, thần nữ... thần nữ ngưỡng m/ộ Chử tướng quân đã lâu..."

Đã không thể chọn ba vị hoàng tử.

Vậy thì lật đổ vương triều nhà họ Lý này thôi.

Trong thư phòng nhà họ Thẩm.

Danh sách chương

5 chương
22/07/2026 10:39
0
22/07/2026 10:39
0
22/07/2026 11:04
0
22/07/2026 11:04
0
22/07/2026 11:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu