Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Bố mẹ em đã dùng mọi mối qu/an h/ệ. Thậm chí bố em còn đến tận hội đồng quản trị nhà trường để kiểm điểm. Họ đã chứng minh được việc em vắng mặt trong buổi bảo vệ là do biến cố gia đình nghiêm trọng.”
“Năm sau, em có thể quay lại để hoàn thành buổi bảo vệ. Lấy tấm bằng của mình.”
Tôi cầm ly rư/ợu.
Nhìn cảnh đêm của thành phố mới qua khung cửa sổ.
“Cảm ơn thầy. Em sẽ quay lại bảo vệ. Nhưng không liên quan gì đến họ cả, đó là tấm bằng do chính em nỗ lực giành lấy.”
“Đứa trẻ ngoan.” Thầy hướng dẫn thở dài, “Có những duyên phận là do trời định, không thể cưỡng cầu.”
Tôi cúp máy.
Uống cạn ly nước trái cây.
Một tháng sau.
Sắp lập đông rồi.
Tôi đi làm về đến căn hộ.
Trước cửa để một thùng chuyển phát nhanh khổng lồ.
Người gửi là mẹ tôi.
Tôi dùng d/ao rọc giấy c/ắt lớp băng dính.
Trên cùng là một chiếc phong bì dày.
Bên trong là một cuốn sổ đỏ.
Người đứng tên là tôi.
Đó là căn hộ studio có gác mái mà tôi từng nhắc đến một lần, tôi rất thích nó.
Bên dưới là những bức tranh tôi để lại dưới tầng hầm.
Họ đã tìm những chuyên gia phục chế chuyên nghiệp nhất.
Xử lý sạch sẽ từng bức tranh bị mốc, bị ẩm.
Bức “Đêm mưa” được đóng trong một chiếc khung tranh đặt làm riêng đắt tiền.
Vết giày được khéo léo dùng màu che phủ, biến thành một đám mây u ám.
Tôi lấy từng món đồ ra.
Ở đáy thùng.
Có một hộp quà nhỏ, vô cùng tinh xảo.
Tôi mở nó ra.
Bên trong là một cuốn sổ phác thảo hoàn toàn mới.
Trang đầu tiên, dùng bút chì vẽ một chú mèo nhỏ trông rất đáng yêu.
Nét vẽ tinh tế, ánh sáng và bóng đổ hoàn hảo.
Góc dưới bên phải, viết một dòng chữ nhỏ.
“Gửi người con trai cả đáng tự hào nhất của bố, Độ Viễn. -- Bố.”
Tôi ngồi bệt xuống sàn.
Trên tay cầm cuốn sổ phác thảo đó.
Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét của chú mèo nhỏ.
Thứ mà tôi từng mơ ước có được.
Đến lúc tôi không còn cần nữa, lại được gửi đến trước mặt tôi với tiêu chuẩn cao nhất.
Không phải là cảm động.
Mà là một cảm giác phức tạp, chua chát giống như ăn phải một quả mơ xanh chưa chín.
Cuối cùng cũng được nhìn thấy rồi.
Nhưng chú mèo nhỏ này, đã không thể chữa lành cho cậu bé mười tuổi từng đứng dưới thang, ánh mắt đầy khao khát năm nào nữa.
Tôi gấp cuốn sổ phác thảo lại.
Đặt nó cùng với cuốn sổ đỏ kia.
Cất vào ngăn kéo dưới cùng của kệ sách.
Không vứt đi, cũng không định sử dụng.
Nó giống như hình ảnh thu nhỏ của hai mươi năm qua của tôi vậy.
Đã từng tồn tại, nhưng đã lật sang trang mới rồi.
Tôi đứng dậy, bước tới bên cửa sổ.
Đẩy cửa sổ ra, để luồng không khí lạnh lẽo của mùa đông tràn vào.
Đèn neon phía xa xa nhấp nháy.
Ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời.
“Chủ quán ơi, cho tôi một hộp bánh mochi dâu tây.” Tôi nhấn nút ghi âm trên ứng dụng giao đồ ăn.
Lần này.
Cả một hộp, đều là của riêng tôi.
(Hết)
9
10
Chương 10
Chương 13
Chương 16
Chương 12
Chương 17
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook