Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Anh nói gì cơ?" Ixil hét vọng lại qua tiếng nước, "Nếu không phải chuyện sống ch*t thì đợi chút đi."
"Thật sự--là--chuyện--sống--ch*t--" Giọng Castio xa xăm và mơ hồ, nghe chừng anh thậm chí còn chẳng bước vào phòng ngủ của Ixil.
Ixil nhắm nghiền mắt lại, ông bước đến trước gương phòng tắm, hất mái tóc đã ướt sũng của mình, nhưng bàn tay đang vươn tới chiếc khăn tắm lại khựng lại.
Sau đó ông thu tay về, khóe miệng nhếch lên.
"Sao thế?" Cửa phòng ngủ mở ra một nửa, Ixil thò nửa người ra ngoài.
Ông hoàn toàn không lau khô người, những giọt nước lả tả rơi xuống từ đuôi tóc và cằm, lướt qua cổ rồi trượt xuống thấp hơn nữa.
Ixil vừa nói vừa dùng tay chải tóc ra sau, xươ/ng quai xanh nhấp nhô theo nhịp cử động của đôi vai.
Castio huýt sáo một tiếng đầy khoái chí, "Anh đang quyến rũ tôi đấy à?" Một tay anh cầm điện thoại, tay kia chống nửa người lên tường hành lang, gắng gượng đứng vững.
"Chuyện sống ch*t mà anh nói là gì?" Ixil thản nhiên đá/nh giá anh.
Castio giơ điện thoại lên, hướng về phía gương mặt Ixil, "Mật khẩu thanh toán?"
Chiếc điện thoại bị gi/ật lấy, Castio thậm chí cảm nhận được hơi ấm và sự ẩm ướt còn sót lại trên cơ thể Ixil trong khoảnh khắc đó.
Ixil cầm điện thoại soi trước mặt mình, trong lúc đưa trả cho Castio, ông liếc nhìn số tiền thanh toán.
"Khẩu vị của anh khá đấy." Ông nhét điện thoại vào tay Castio.
"Thân hình anh mới là thứ nóng bỏng." Castio nhận lấy, hoàn toàn không có ý định rời mắt đi chỗ khác.
"Tôi cứ coi như anh đang khen tôi đi." Trong đôi mắt xanh nhạt của Ixil ẩn chứa ý cười và sự thách thức, "Bây giờ, nếu không còn chuyện gì khác," ông liếc nhìn vết thương vừa mới bắt đầu khép miệng của Castio đầy ẩn ý, "tôi phải đi tắm tiếp đây."
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Castio nắm lấy cổ tay Ixil. Anh chỉ cần dùng thêm chút sức là có thể kéo Ixil từ trong phòng ra trước mặt mình.
Nhưng anh không làm thế.
Castio chỉ rướn người lại gần hơn, gần đến mức anh có thể ngửi thấy hơi nước và mùi hương thanh khiết trên cơ thể đối phương. Anh nhìn vào mắt Ixil, ánh mắt tràn đầy d/ục v/ọng, "Tôi hồi phục nhanh lắm đấy nhé."
Ixil gạt tay Castio ra, "Thế sao?" Cánh cửa phòng ông đóng lại lần nữa, "Vậy thì tôi sẽ đợi xem sao."
Castio dựa lưng vào tường.
Dáng người thon dài còn vương những giọt nước của Ixil cứ lởn vởn trước mắt anh, anh cúi đầu nhìn vết thương ở bụng, lần đầu tiên cảm thấy bị thương lại là điều vướng víu đến thế. Castio cẩn thận ngồi xuống dọc theo bức tường, như một loài thực vật tĩnh lặng nơi góc phòng.
Khi Ixil mở cửa phòng lần nữa, mái tóc mềm mại của ông xõa lỏng trên trán, mùi th/uốc lá nồng nặc trên người đã chẳng còn dấu vết.
"Sao? Đi không nổi nữa à?" Ông cúi đầu nhìn người đàn ông đang ngồi dưới đất, nhướng mày, một tay giơ khăn tắm lên xoa xoa trên đầu mình.
"Đi không nổi nữa," Castio ngẩng đầu, đầy lý lẽ, "Chỉ có thể nhờ anh đỡ thôi."
Ixil nén cười, vươn tay vò một cái trên đỉnh đầu Castio, rồi cúi người đỡ lấy cánh tay anh. "Được rồi, nể tình anh là thương binh đấy."
Castio như loài thực vật héo úa được tưới nước, anh vui vẻ nắm lấy cánh tay Ixil chậm rãi đứng dậy, nhân tiện tì cằm vào hõm cổ đối phương.
"Anh thơm quá." Anh không chút che giấu mà hít sâu vài hơi.
"Ừm hừm..." Ixil bị hơi thở của Castio dỗ dành đến dễ chịu, ông không né tránh mà ngược lại còn khẽ tựa đầu vào má Castio, như thể đang ngầm cho phép điều gì đó.
Castio kéo người trong lòng lại gần hơn, sự mơn trớn trong hõm cổ Ixil dần dần biến thành những nụ hôn.
Ixil thở ra một tiếng thỏa mãn, vuốt ve lưng Castio. Ông ngẩng cổ lên, hôn lên vành tai, má và môi của tay đặc vụ tóc vàng.
Castio sâu đậm thêm nụ hôn này, anh vuốt tóc Ixil, xoay người lại cho đến khi hai tay Ixil vòng qua cổ mình.
Tiếng chuông cửa c/ắt ngang hơi thở đang dần nặng nề của cả hai, Castio bực bội tựa trán vào trán Ixil, "Nhất định phải là lúc này sao?"
Ixil bật cười trong vòng tay anh, ông dán môi vào môi Castio như an ủi, "Anh còn muốn ăn cơm nữa không?"
Castio miễn cưỡng buông đôi tay đang ôm ch/ặt Ixil ra, cơn đ/au âm ỉ ở bụng khiến anh thầm hít một hơi.
Anh rướn người nhìn về phía cửa chính nhà Ixil, x/ác nhận mình đang nằm trong điểm m/ù thị giác của hành lang, rồi lưu luyến hôn nhẹ lên má Ixil.
"Đợi tôi ở đây." Ixil khẽ nói, ông bước về phía cửa chính, một tay chỉnh lại mái tóc và áo sơ mi bị vò rối.
"Chào buổi tối, thưa ông."
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 12
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook