Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đúng ngày thi đại học, tôi vừa đến địa điểm thi đã nghe thấy tiếng quạ kêu thê lương, rợn người.
Tôi h/oảng s/ợ lao ra khỏi điểm thi, sống ch*t cũng không chịu vào phòng thi tham gia kỳ thi đại học.
Ai nấy đều cho rằng tôi đang vô lý gây chuyện, đem tương lai của chính mình ra làm trò đùa, bố mẹ cũng tức đến run người.
“Không thích nghe tiếng quạ kêu thì bảo người ta đuổi đi là được, sao cứ phải làm ầm ĩ lên như vậy!”
Tôi đi/ên cuồ/ng lắc đầu.
“Con không quay lại đâu! Quạ kêu gh/ê đến thế cơ mà!”
Mẹ suy sụp t/át tôi một cái.
“Hôm nay nếu con không thi đại học cho tử tế, bố mẹ coi như không có đứa con gái như con!”
Tôi không chút do dự đáp.
“Được! Hai người cứ coi như con là đứa con bất hiếu đi.”
“Dù thế nào đi nữa, hôm nay con cũng sẽ không vào phòng thi đâu!”
“Bởi vì quạ đã kêu rồi.”
1、
Bố mẹ bàng hoàng trước quyết định của tôi.
Họ không thể hiểu nổi tại sao tôi lại từ bỏ kỳ thi đại học vì một lý do hoang đường đến thế.
Nhưng tôi đã không còn thời gian để giải thích thêm với họ nữa, cắm đầu chạy sang bên kia đường.
Tiếng quạ trong trường vẫn không ngớt, thậm chí còn ngày càng thê lương, khiến người nghe lạnh cả sống lưng.
Tôi nhớ rất rõ, từ khi có ký ức đến giờ, tôi chưa từng thấy con quạ nào trong thành phố này.
Vậy mà hôm nay, trên những cái cây ở điểm thi, quạ đen lại tụ tập thành đàn.
Ngay khi tôi làm ầm lên, nhà trường đã tổ chức người đuổi quạ.
Thế nhưng đàn quạ cứ lượn lờ trên không trung, nhất quyết không chịu rời đi.
Nỗi sợ hãi trong lòng tôi đạt đến đỉnh điểm.
“Kh/inh Kh/inh, đừng làm lo/ạn nữa được không!”
Mẹ đuổi theo, nắm ch/ặt lấy tay tôi, mặt đầm đìa nước mắt.
“Lũ quạ đó chỉ là tối qua tình cờ dừng lại đây nghỉ chân thôi, giờ đã đuổi đi rồi, sẽ không ảnh hưởng đến việc thi cử của con đâu!”
“Coi như mẹ c/ầu x/in con, bây giờ vào thi đi, thi xong con muốn gì mẹ cũng chiều.”
Tôi cố sức giằng tay mẹ ra.
“Mẹ! Sự xuất hiện của chúng không phải ngẫu nhiên, đó là tai họa!”
“Tai họa gì chứ, đó chỉ là mấy con chim thôi mà!”
Mẹ có chút mất kiểm soát, cuối cùng bất lực quỳ xuống trước mặt tôi.
“Bố mẹ vất vả nửa đời người nuôi con ăn học, chỉ mong con đỗ đạt vào trường đại học tốt, nở mày nở mặt.”
“Con cũng không phụ lòng mong mỏi của bố mẹ, thành tích xuất sắc, giờ chỉ còn cách đích một bước chân.”
“Vậy mà con lại làm ra chuyện này, bảo bố mẹ làm sao chấp nhận được...”
Nói đến cuối, giọng mẹ đã đầy vẻ hèn mọn và khẩn cầu.
Tôi cắn ch/ặt môi, vị m/áu lan tỏa trong khoang miệng.
Đúng vậy, nhà tôi là dân nông thôn, điều kiện kinh tế không mấy dư dả.
Thế nhưng dù có vất vả đến đâu, bố mẹ cũng không bao giờ để tôi phải chịu thiệt thòi.
Sau này, để đưa tôi lên thành phố học, họ làm cùng lúc mấy công việc, mệt mỏi đến mức già đi so với những người cùng trang lứa.
Giờ tôi làm thế này, chẳng khác nào đang đ/âm những nhát d/ao vào người họ.
Nhưng tôi vẫn không hề d/ao động, mà kéo mẹ đứng dậy, nhìn chằm chằm vào bà.
“Vậy mẹ và bố về nhà với con đi, đừng quan tâm đến kỳ thi đại học nữa được không?”
Mẹ hoàn toàn suy sụp, không ngừng đ/ấm vào người tôi.
“Về cái gì mà về! Con có nhất thiết phải ép ch*t bố mẹ mới cam lòng không?”
“Hôm nay nếu con dám quay về, bố mẹ coi như không có đứa con gái này!”
Tim tôi đ/au nhói.
Thế nhưng số lượng quạ ngày càng nhiều, tiếng kêu cũng càng chói tai, điều này khiến lòng tôi lại trở nên sắt đ/á.
Tôi nhất định phải thoát khỏi tai họa này!
“Được! Hai người cứ coi như con là đứa con bất hiếu đi.”
Mẹ tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất, khó lòng chấp nhận mà lẩm bẩm.
“Chỉ vì quạ kêu, mà con thà không thi đại học, đến cả bố mẹ cũng không cần nữa sao?”
“Phải, chỉ vì quạ kêu.”
2、
Tôi ép bản thân không được nhìn mẹ nữa, lướt qua bà rồi vội vã rời đi.
Bước chân tôi ngày càng nhanh, cuối cùng là cắm đầu chạy thục mạng trên phố.
Thế nhưng tiếng kêu thê lương của lũ quạ vẫn như hình với bóng.
Tôi chạy về nhà, lấy số tiền tích góp được từ việc làm thêm, m/ua một đống đồ ăn thức uống rồi khóa mình trong phòng ngủ.
Trong lúc đó, tôi nghe thấy tiếng đ/ập cửa dồn dập.
Chắc là hàng xóm cũng nghe được tin tức, muốn đến xem tình hình của tôi.
Nhưng tôi trực tiếp làm ngơ, nhanh chóng kéo rèm cửa, như một con chim sợ cành cong, trốn vào trong tủ quần áo co rúm người lại.
Tiếng quạ kêu phần lớn đã bị ngăn cách.
Tôi ôm điện thoại, đồng hồ chỉ tám giờ rưỡi sáng, còn ba mươi phút nữa là bắt đầu môn thi đầu tiên.
Nhưng tôi chẳng màng đến việc đó, bởi trong đầu tôi chỉ toàn là câu nói từng nghe qua.
“Quạ kêu, tai họa tới, muốn sống sót, phải ẩn mình.”
Tôi vô thức cắn móng tay, nóng nảy lướt điện thoại lo/ạn xạ.
Đột nhiên, tôi lướt thấy một đoạn video vừa mới đăng, là cuộc phỏng vấn bố mẹ tôi.
Trong video, bố mẹ dựa vào nhau khóc nức nở.
Chương 7
Chương 15
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 18
Chương 14
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook