Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tạ Hành không hề bảo chàng ta đứng dậy, chỉ lạnh lùng liếc Tạ Cảnh Hành một cái.
"Cảnh Hành, ngươi dẫn theo thân binh của phủ Trấn Bắc Vương, ồn ào trong viện của đích nữ nhà họ Bùi, còn ra thể thống gì nữa?"
Trán Tạ Cảnh Hành rịn mồ hôi lạnh.
"Vương thúc, chất nhi chỉ là… chỉ là đến hỏi vị ân nhân c/ứu mạng một vài chuyện riêng."
"Ân nhân c/ứu mạng?"
Tạ Hành cao giọng, mang theo vẻ mỉa mai.
Ngón tay thon dài của chàng điểm nhẹ vào khoảng không, chỉ vào Thúy Trúc đang r/un r/ẩy dưới đất, rồi lại nhìn ta đang đứng cạnh đó với vẻ mặt bình thản.
"Bản vương không hề hay biết, ân nhân c/ứu mạng của phủ Trấn Bắc Vương, từ khi nào lại trở thành một hạ nhân tr/ộm cắp vật ngự ban thế này?"
Vừa dứt lời, Tạ Cảnh Hành ngẩng phắt đầu lên.
"Vương thúc, ý người là sao?"
Đạn mạc giữa không trung lúc này cuộn trào dữ dội.
【Chuyện gì thế này? Nhiếp chính vương sao lại biết chuyện ngọc bội?】
【Ta biết rồi! Ngọc bội Song Ngư đó là do Thái hậu ban cho Trấn Bắc Vương phi năm xưa, đại diện cho quyền quản lý vương phủ, lại còn là một trong những tín vật điều động Bắc Cảnh Thập Tam Kỵ!】
【Thế tử tự ý tặng trọng bảo như vậy cho một nha hoàn, Vương gia biết chuyện vô cùng tức gi/ận, nhưng vì bận luyện binh nên mới nhờ Nhiếp chính vương qu/an h/ệ tốt đích thân tới thu hồi!】
【Nhiếp chính vương là kẻ m/áu lạnh vô tình, không biết nữ chính có thoát được không đây?】
Ta nhìn đạn mạc, trong lòng đã hiểu rõ.
Hóa ra trọng lượng của miếng ngọc bội đó còn nặng hơn ta tưởng.
Thảo nào Thúy Trúc có thể dựa vào nó mà muốn gió được gió, muốn mưa được mưa bên ngoài.
"Vương thúc, ngọc bội này là tín vật mà chất nhi đích thân tặng cho Thúy Trúc khi nàng ta c/ứu chất nhi ở trạm dịch."
Tạ Cảnh Hành nghiến răng, cố gắng giải thích.
Tạ Hành cười lạnh một tiếng.
"Phải không?"
Chàng nghiêng đầu, Huyền Giáp Vệ phía sau lập tức tiến lên, dâng lên một miếng ngọc bội được bọc trong gấm màu vàng minh hoàng.
Đó chính là miếng ngọc bội Song Ngư mà Tạ Cảnh Hành coi là tín vật, bị Thúy Trúc giấu trong người.
"Tạ Cảnh Hành, ngươi xuất chinh Bắc Cảnh ba năm, đến di vật của mẫu thân mình mà cũng không nhận ra sao?"
Giọng Tạ Hành lạnh như băng giá tháng Chạp.
"Miếng ngọc bội Song Ngư này vốn là một đôi."
"Miếng ngươi cầm trong tay là Dương bội, còn Âm bội đến nay vẫn đang nằm trong tay nhà họ Bùi."
"Một nha hoàn lớn lên trong khuê phòng, làm sao vượt qua nhà họ Bùi để lấy được miếng ngọc bội này?"
Tạ Cảnh Hành như bị sét đá/nh ngang tai.
Chàng ngẩn ngơ nhìn miếng ngọc bội, rồi quay đầu nhìn Thúy Trúc đang quỳ dưới đất, sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy.
Thúy Trúc đi/ên cuồ/ng lắc đầu, nước mắt hòa lẫn với bùn đất trên mặt rơi xuống, nhếch nhác vô cùng.
"Không phải như vậy, Thế tử gia, người hãy tin nô tỳ đi!"
"Nô tỳ thực sự đã c/ứu người ở trạm dịch, ngọc bội này là nô tỳ nhặt được bên cạnh người."
Trong cơn hoảng lo/ạn, nàng ta cuối cùng đã nói ra lời thật.
Là "nhặt được", chứ không phải "vốn dĩ là của nàng ta".
Ánh mắt Tạ Cảnh Hành trong khoảnh khắc trở nên cực kỳ đ/áng s/ợ.
"Nhặt được?"
Chàng lặp lại từng chữ một, trong giọng nói ẩn chứa cơn gi/ận dữ.
"Trước đây ngươi nói với bản Thế tử rằng ngọc bội này là vật ngươi đeo bên mình từ nhỏ, còn nói đây là di vật duy nhất mẫu thân để lại cho ngươi?"
Thúy Trúc ngồi bệt xuống đất, không thốt nên lời.
【Ha ha ha ha, Thúy Trúc lật xe rồi!】
【Nàng ta sao mà ng/u ngốc thế, nói một lời nói dối lại phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy.】
【Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, người c/ứu Thế tử rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ thực sự là Bùi Th/ù?】
【Chẳng lẽ ta xem bấy lâu nay, nhận nhầm cả nữ chính rồi sao?】
Ta đúng lúc tiến lên một bước, hơi cúi người.
"Thế tử gia, miếng Âm bội của ngọc bội Song Ngư này, quả thực đang ở chỗ thần nữ."
Ta xoay người, nháy mắt với Lưu mụ mụ phía sau.
Lưu mụ mụ lập tức rảo bước về phòng, chẳng bao lâu sau đã bưng một chiếc hộp gỗ tử đàn tinh xảo bước ra.
Mở hộp, bên trong lặng lẽ nằm một nửa còn lại của miếng ngọc bội Song Ngư.
Chất ngọc, điêu khắc, thậm chí cả độ mài mòn ở cạnh viền đều giống hệt miếng trong tay Tạ Hành.
Hai miếng ngọc bội ghép lại với nhau, khít khao không một kẽ hở, không còn bất kỳ nghi ngờ nào nữa.
"Ngọc bội này là của hồi môn khi mẫu thân thần nữ xuất giá."
Ta bình thản nhìn Tạ Cảnh Hành.
"Hơn nửa năm trước, trên đường trở về từ chùa Thanh Lương sau khi cầu phúc, thần nữ gặp phải sơn tặc, quả thực đã từng trốn trong một trạm dịch bỏ hoang một đêm."
"Lúc đó trong trạm dịch, thần nữ đúng là đã c/ứu một nam tử bị sốt cao không lui."
"Vì vội vàng rời đi nên vô ý để quên ngọc bội tại trạm dịch, sau khi về phủ thần nữ lâm b/ệnh nặng, liền để nha hoàn thân tín Thúy Trúc giúp tìm ki/ếm, nào ngờ…"
Ta không nói tiếp nữa, chỉ nhìn Thúy Trúc với vẻ thất vọng.
"Ta vốn không làm ầm ĩ, chỉ để Lưu mụ mụ bên cạnh lấy lại thứ thuộc về mình."
"Chủ tớ một kiếp, Thúy Trúc, ta vốn định giữ thể diện cho ngươi."
Tạ Cảnh Hành hoàn toàn sững sờ.
Chàng nhìn ta, hốc mắt dần đỏ lên.
"Là nàng, thực sự là nàng?"
"Đêm đó, người đắp trán, canh giữ ta suốt cả đêm, là nàng?"
Thúy Trúc thét lên.
"Không, nàng ta nói dối!"
"Thế tử gia, lúc đó tiểu thư căn bản chưa từng đến trạm dịch, là nô tỳ đã c/ứu người."
"Trên lưng người có ba vết đ/ao, lúc sốt cao cứ lẩm bẩm gọi A Nương, những điều này nô tỳ đều biết, tiểu thư sao có thể biết được?"
Chương 24
Chương 7
Chương 15
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 18
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook