Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Huynh ấy tùy tiện bịa ra một cái cớ để thoái thác với ta, ngược lại sẽ làm hỏng vở kịch hay phía sau-- vả lại bản thân ta cũng chẳng hề tò mò về vấn đề này.
Hoàng huynh và Chiêu Chiêu kia có qu/an h/ệ gì, là người quen cũ hay người tình mới, là ánh trăng sáng giấu trong tim hay là mối tình chớp nhoáng ngoài ý muốn, những thứ này ta đều không hứng thú.
Thứ ta hứng thú là một chuyện khác.
Ta chậm bước chân lại, tụt lại phía sau ở vị trí cách xa Hoàng huynh hơn, trong đầu xoay chuyển như chớp.
Chiêu Chiêu bị giam ở hậu tráo phòng, tiểu viện đó ta đã sắp xếp rất thỏa đáng, ngoài người đưa cơm đưa nước mỗi ngày, không cho phép bất cứ ai ra vào.
Những ngày qua biểu hiện của cô ta quả thực rất an phận, sao đúng hôm nay lại không an phận nữa?
Đúng vào cái ngày Hoàng huynh đặt chân đến phủ công chúa, đúng vào lúc Hoàng huynh ngồi ở tiền sảnh suốt cả buổi chiều nay.
Quá trùng hợp rồi.
Ta ngước mắt nhìn bóng lưng vội vã của Hoàng huynh, lại nhớ đến nha hoàn vào báo tin lúc nãy.
--Xem ra, trong phủ công chúa này của ta, nuôi vài kẻ ăn cây táo rào cây sung rồi.
Không sao, đợi vở kịch này diễn xong, bản cung có thừa thời gian để sàng lọc từng kẻ một ra.
“Còn bao xa nữa?” Hoàng huynh bỗng dừng bước, quay đầu hỏi ta.
“Ngay phía trước thôi, quẹo một cái là tới.” Ta cười chỉ vào cửa nguyệt động phía trước, “Hoàng huynh không cần nóng vội.”
Trong lúc nói chuyện, chúng ta đã đi đến trước cửa sân hậu tráo phòng, mấy nha hoàn m/a m/a trong sân quỳ rạp cả một vùng, run lẩy bẩy, trong phòng truyền ra tiếng nức nở thấp, như thể phải chịu nỗi oan ức tày trời.
Bước chân Hoàng huynh dừng khựng lại, huynh ấy đứng ở cửa sân, nhìn cánh cửa phòng khép hờ, gương mặt đầy vẻ đ/au lòng không thể che giấu.
“Hoàng huynh?”
Huynh ấy hoàn h/ồn, nhanh chóng thu lại biểu cảm, sải bước đi vào sân.
Ta không theo vào, chỉ đứng ở cửa sân, tựa vào khung cửa nguyệt động, nhìn Hoàng huynh sải bước đi về phía căn phòng đó.
Tiếng khóc trong phòng ngừng lại một chút ngay khoảnh khắc huynh ấy đẩy cửa, rồi lại trở nên lớn hơn.
Ta âm thầm ghi lại một khoản trong lòng-- phò mã vì người phụ nữ này mà g/ãy ba cái chân, giờ vẫn đang nằm liệt ở sân sau dưỡng thương, ngay cả trở mình cũng đ/au đến mức kêu gào.
Còn Hoàng huynh tốt của ta... không biết có thể làm đến bước nào vì cô ta nhỉ?
Ta là người, xưa nay luôn chú trọng có qua có lại.
Hoàng huynh đối tốt với ta, cho ta gấm vóc lụa là, cho ta tôn vinh công chúa, thì ta cũng phải đối tốt với Hoàng huynh.
Việc huynh ấy không muốn người ngoài biết, ta làm muội muội, đương nhiên phải giúp huynh ấy giấu kín.
Cho nên khi ta sai người đi nhắn lời với Hoàng tẩu, ta đã đặc biệt dặn dò-- đi lặng lẽ, về lặng lẽ, đừng để bất cứ ai nhìn thấy.
Ta vốn tưởng Hoàng tẩu sẽ truy hỏi gì đó, nhưng ngoài dự đoán của ta, bà ấy chỉ đáp lại ta ba chữ-- “Đã biết”.
Hoàng tẩu xuất thân từ gia đình võ tướng, cha là Bình Tây Đại tướng quân, huynh trưởng trấn giữ biên cương, bản thân bà từ nhỏ lớn lên bên cạnh quân doanh, kiến thức và th/ủ đo/ạn không phải nữ tử hậu trạch tầm thường nào có thể so sánh-- năm đó phụ hoàng chọn bà làm Thái tử phi, chính là vì coi trọng sự trầm ổn, đại khí này.
Xem ra Hoàng tẩu hiện tại vẫn còn rất bình thường, cũng không biết là do bà ấy chưa từng gặp “Chiêu Chiêu cô nương” kia hay không.
Hoàng huynh thì ngày càng tới thường xuyên hơn.
Kể từ hôm huynh ấy mất bình tĩnh xông vào phòng Chiêu Chiêu, cứ cách vài hôm lại chạy đến chỗ ta, nào là mang lễ vật cống phẩm theo mùa cho hoàng muội, nào là tiện đường ghé qua ngồi chơi, nào là nghe nói đầu bếp mới ở phủ công chúa tay nghề không tệ-- tóm lại là cớ đổi đủ kiểu, chỉ là không nhắc đến hai chữ Chiêu Chiêu.
Ta cũng rất biết ý, huynh ấy đến, ta liền sai người rút bớt đám người ở phía hậu tráo phòng ra xa, chừa lại không gian yên tĩnh cho huynh ấy.
Huynh ấy muốn ở trong phòng Chiêu Chiêu bao lâu thì ở, ta chưa bao giờ thúc giục, chỉ đến khi sắp tới giờ đóng cửa cung mới sai người đi nhắc nhở nhẹ nhàng một câu.
Hoàng huynh hiển nhiên cũng cảm nhận được sự chu đáo của ta, có một lần trước khi rời đi, huynh ấy bỗng vỗ vai ta, giọng điệu mang theo vài phần ôn nhu hiếm thấy: “Vinh An, trẫm biết ngay là muội hiểu chuyện mà.”
Ta cười tiễn huynh ấy lên kiệu, cũng không nói thêm một lời nào.
Cho đến chiều hôm đó, ta như lệ thường đón Hoàng huynh vào phủ, sau vài câu xã giao liền thức thời lui xuống, để huynh ấy tự mình đi về phía Chiêu Chiêu, chưa đầy nửa canh giờ, bỗng nghe thấy hậu tráo viện lo/ạn cả lên.
“--Ngươi rõ ràng biết Chiêu Chiêu là người của ta! Ngươi rõ ràng biết!”
Ta vừa vòng qua cửa nguyệt động, liền nhìn thấy phò mã nằm bò trên đất, hai cái chân g/ãy kéo lê phía sau, y phục nhăn nhúm thành một cục.
Chàng ta ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn Hoàng huynh đang đứng ở cửa, “Ngươi thân là vua một nước, vậy mà lại cư/ớp đoạt người yêu của bề tôi, ngươi có mặt mũi nào mà ngồi trên ngai vàng đó!”
“Chiêu Chiêu cô ấy căn bản không tình nguyện! Cô ấy không dám nói! Các ngươi người này người kia, đều lấy thân phận ra ép cô ấy!”
“Ngươi-- ngươi là hôn quân! Ngươi và vị công chúa tốt đẹp kia, là phường cá mè một lứa, đều là hạng người chuyên ép buộc kẻ khác!”
Hoàng huynh đứng ở cửa sân Chiêu Chiêu, sắc mặt xanh mét.
“Phóng đãng!”
“Phóng đãng?” Phò mã bỗng bật cười, “Câu nào ta nói là giả?”
“Ngươi có dám đứng trước mặt văn võ bá quan trong triều mà nói xem, ngươi ba bữa năm lần chạy đến phủ của muội muội ngươi, rốt cuộc là vì ai? Ngươi có dám-- Ưm!”
Miệng chàng ta bị hạ nhân lao lên bịt ch/ặt lại.
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook