Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô ta bị giam trong hậu tráo phòng, không khóc cũng không náo, ngày ngày ăn ngủ đúng giờ, thỉnh thoảng còn mượn vài cuốn sách của m/a m/a canh giữ để đọc-- nếu không phải chính mắt ta từng thấy bộ dạng đáng thương tội nghiệp của cô ta trong vườn hoa, chỉ nhìn vào biểu hiện mấy ngày nay, trông cô ta chẳng khác nào một tiểu gia bích ngọc tĩnh lặng.
Những ngày thái bình trôi qua được hai hôm, ta hiếm khi có được một giấc ngủ ngon.
Chiều hôm nay, ta đang ngồi trong thư phòng, xem xét những tin tức mà ta đã cho người đi thăm dò gần đây.
Chiêu Chiêu này...
Ta cau mày, vừa chuẩn bị tiếp tục lật xem tin tức trên tay thì ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vã.
M/a m/a quản sự ngoại viện lăn lộn chạy vào, quỳ rạp xuống cửa thư phòng: “Điện hạ, điện-- điện hạ, Bệ hạ giá lâm!”
Ta chớp chớp mắt, trong lòng có chút nghi hoặc, Hoàng huynh tới sao?
Sao huynh ấy lại đột nhiên tới?
Chuyện ta đá/nh phò mã, suy cho cùng cũng là việc nhà, dù có dùng đến cung quy thì đó cũng là việc trong phận sự của ta. Nay Hoàng huynh bận trăm công nghìn việc, không đến mức vì chút chuyện nhỏ này mà đích thân chạy một chuyến chứ.
Chẳng lẽ có người cáo trạng?
Càng không đúng, phò mã vốn xuất thân hèn kém, sau khi làm phò mã thì càng trở nên kiêu ngạo, ở kinh thành chẳng có mấy bạn bè.
Vậy Hoàng huynh tới để làm gì?
Ta mang theo đầy bụng nghi hoặc đi vào tiền sảnh, nhìn thấy một bóng dáng màu vàng sáng đang ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, tay cầm chén trà, ánh mắt đặt trên cây hoa trắng ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Thần muội tham kiến Hoàng huynh.” Ta tiến lên hành lễ, tư thái cung kính.
Hoàng đế quay đầu lại, ánh mắt quét một vòng trên người ta, không nhìn ra hỉ nộ: “Đứng lên đi.”
Ta đứng thẳng người, ngồi xuống chiếc ghế đối diện huynh ấy, Thúy Vi cúi đầu đứng sau lưng ta, không dám thở mạnh.
Sau đó là sự im lặng.
Hoàng huynh bưng chén trà, chậm rãi uống trà, ta cũng bưng chén trà, uống theo.
Cả hai chúng ta đều không ai chịu lên tiếng, chỉ là chén này nối tiếp chén kia uống trà.
Trời dần về chiều, Hoàng huynh vẫn không nói gì, chỉ thỉnh thoảng đặt chén trà xuống nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lại bưng chén trà lên tiếp tục uống.
Ta không dám mạo muội lên tiếng-- dù sao nếu tâm tư của hoàng đế mà dễ đoán, thì người ngồi trên ngai vàng bây giờ đã là ta rồi.
Nếu huynh ấy có việc chính sự, tự khắc sẽ mở lời, không cần ta phải truy vấn. Nếu không có việc chính sự...
Vậy thì thái độ này của huynh ấy lại càng đáng để suy ngẫm.
Chỉ là giờ ta thật sự không ngồi yên được nữa, ta đã uống không biết bao nhiêu chén trà, trong lòng đã hỏi thăm Hoàng huynh từ đầu đến chân không biết bao nhiêu lần.
Huynh ấy rốt cuộc tới đây làm gì? Chẳng lẽ chỉ để tới chỗ ta uống trà?
Ngay lúc ta nhịn sắp không nổi, chuẩn bị vứt bỏ mặt mũi mà hỏi một câu, thì ngoài cửa bỗng truyền đến một tràng tiếng bước chân lộn xộn. Tiếp đó, một nha hoàn lảo đảo xông vào tiền sảnh-- là người canh giữ hậu tráo phòng.
Cô ta ngã nhào xuống đất, thở không ra hơi hét lên: “Công chúa, Chiêu Chiêu cô nương cô ấy-- Chiêu Chiêu cô nương cô ấy--”
Ta cau mày, một nha hoàn, không qua thông báo đã xông vào trước mặt Hoàng đế, còn ra thể thống gì nữa.
Ta đang định lên tiếng bảo cô ta lui ra, lời còn chưa kịp thốt ra, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng sứ vỡ giòn tan.
Ta quay đầu nhìn lại, chén trà trong tay Hoàng huynh đã rơi xuống đất, mảnh sứ văng tung tóe, nhưng huynh ấy lại hoàn toàn không hay biết. Cả người huynh ấy bật dậy khỏi ghế, hai bước lao đến trước mặt nha hoàn, sự ung dung điềm tĩnh trên mặt biến mất sạch sẽ.
“Chiêu Chiêu cô ấy làm sao?!!”
Ta đứng tại chỗ, nhìn Hoàng huynh, bỗng thấy mọi cảm giác khó chịu đều tan biến, thay vào đó là một sự tò mò tràn đầy, gần như muốn trào ra khỏi lồng ngựk.
Hoàng huynh tốt của ta, cửu ngũ chí tôn, cả thiên hạ này đều là của huynh ấy.
Vậy mà huynh ấy cũng quen biết Chiêu Chiêu đó, lại còn vì tin tức của cô ta mà lo lắng đến vậy...
Ta đứng đó, nhìn vẻ lo lắng không thể che giấu trên mặt Hoàng huynh, trong lòng bỗng nảy ra một câu hỏi.
Chuyện này, vị Hoàng tẩu tốt đẹp kia của ta có biết không? Người cha tốt đã phò tá Hoàng huynh lên ngôi của bà ta có biết không?
Còn nữa--
Đứa con trai quý tử vừa chào đời không lâu của huynh ấy có biết không?
Hoàng huynh có lẽ đã nhận ra sự thất thố vừa rồi của mình, hắng giọng, cố gắng khôi phục lại uy nghi của bậc đế vương.
Ánh mắt huynh ấy nhìn sang chỗ khác, không đối diện với ta: “Trẫm chỉ là... hơi bất ngờ.”
“Chiêu Chiêu này, mấy ngày trước chuyện của phò mã ồn ào náo động, trẫm cũng có nghe qua.”
Nụ cười của ta không đổi, tiếp lời huynh ấy: “Thì ra là vậy, Hoàng huynh bận trăm công nghìn việc mà còn phải bận tâm chuyện nhà của thần muội, thật là lỗi của thần muội.”
“Nhưng vừa nãy nhìn sắc mặt Hoàng huynh, dường như rất quan tâm đến Chiêu Chiêu cô nương này... Thật trùng hợp, thần muội cũng có chút lo lắng cho cô ta.”
“Dù sao cũng giam mấy ngày rồi, nhỡ đâu có mệnh hệ gì, ngược lại khó mà thu xếp. Chi bằng thần muội cùng Hoàng huynh đi xem thử?”
Hoàng huynh như đang thực sự suy nghĩ, sau một hồi im lặng lâu dài cuối cùng gật đầu, giọng nói cũng khôi phục lại sự trầm ổn thường ngày của bậc đế vương: “Đi thôi.”
Nói xong, huynh ấy nhấc chân bước ra ngoài. Ta cúi đầu, mím nụ cười nơi khóe môi, khoan th/ai bước theo.
Ta không hỏi Hoàng huynh làm thế nào mà quen biết Chiêu Chiêu.
Chuyện như vậy, hỏi cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook