Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mặt ta nóng bừng như lửa đ/ốt.
Năm xưa vì muốn dỗ dành Thôi Nghiên, ta viết lách chẳng chút kiêng dè.
Giờ đây quả báo đến thật nhanh.
"Anh Anh, còn câu này nữa: Ước gì ta như sao, chàng như trăng, đêm đêm tỏa sáng soi rọi lẫn nhau."
"Đã hứa là đêm đêm rồi mà..."
Ta dùng lòng bàn tay chặn khuôn mặt đang sáp lại gần của Thôi Nghiên.
Nhưng lại bị chàng hôn nhẹ lên lòng bàn tay.
Chưa đủ, chàng còn li/ếm một cái.
Ta phản xạ tự nhiên vung tay t/át một cái.
Thôi Nghiên đắm chìm một lúc lâu rồi nói: "Làm thêm cái nữa đi."
Ngoại truyện:
1.
Hôm đó ở cuối hẻm, Thôi Nghiên canh cây đợi thỏ, cuối cùng cũng đợi được Anh Anh.
Ngày hè không gió, hoa hòe tự rụng rơi, lấm tấm như những vì sao.
Lời của Thôi Nghiên còn dày đặc hơn cả lá cây hòe.
Chàng kể cho Anh Anh nghe.
Ngay từ lá thư đầu tiên, chàng đã biết người ở đầu dây bên kia không phải là Ôn Mạnh Tình.
Người con gái viết thư ấy, dù có kiềm chế đến đâu, cái vẻ đáng yêu linh động, tinh nghịch vẫn hiện rõ trên từng trang giấy.
Đó sẽ là một cô gái như thế nào nhỉ?
Khoảnh khắc nhận được dấu môi ấy,
Sợi dây trong đầu chàng đ/ứt phựt, mở ra cánh cửa đến một thế giới mới.
Từ đó về sau, mọi thứ không thể kiểm soát nổi nữa.
Ngày mang theo canh thiếp đến cửa, Thôi Nghiên là để hủy hôn.
Tiện thể dò la xem, kẻ đứng sau lá thư kia rốt cuộc là con hồ ly nhỏ tinh ranh nào.
Ôn Mạnh Tình che giấu sự thật rằng hôn ước đã bị hủy, bên ngoài vẫn tự xưng là vị hôn thê, khoe khoang cái viễn cảnh hòa thuận giả tạo của hai người.
Thôi Nghiên mặc kệ nàng ta, vừa hay dùng làm tấm khiên để tìm người.
Thôi Nghiên gần như đã lật tung mọi thứ xung quanh Ôn Mạnh Tình.
Tiểu đồng rõ ràng nói cô nương ấy ngày nào cũng nhận thư ở cửa sau phủ họ Ôn.
Vậy mà nàng lại như biến mất vào hư không.
Chàng đọc đi đọc lại những lá thư ấy.
Cho đến khi Tống Lâm lại bị vu oan, chàng không ngăn cản, mặc kệ Tống Lâm vào ngục.
Người đã bị nh/ốt trong Hình bộ, muốn điều tra gì cũng danh chính ngôn thuận.
A Anh ở Giang Châu là người thư từ qua lại nhiều nhất với Tống Lâm.
Chàng không biết A Anh này là ai.
Nhưng lại như có linh tính mách bảo, chàng gửi cho nàng một lá thư.
【Anh Anh, c/ứu ta.】
Rồi bắt đầu canh cây đợi thỏ.
Thôi Nghiên sau này hối h/ận vô số lần.
Đáng lẽ nên sớm tìm cớ tống khứ Tống Lâm vào đại lao.
2.
Sau khi thành thân, Thôi Nghiên dỗ dành Anh Anh ngày nào cũng phải viết thư tình cho chàng.
Anh Anh luôn viết vài chữ cho có lệ.
Thôi Nghiên gi/ận dỗi, chỉ vào những lá thư mình viết, mỗi lá đều dài hơn mười trang.
Chàng tố cáo: "Đây mới gọi là thư tình."
Anh Anh liếc nhìn, như bị bỏng, đỏ mặt quay đầu đi.
"Của chàng thì đúng hơn là thư cấm thì có."
Chàng giở trò vô lại, hànhz hạz nàng đến mức liên tục xin tha.
Thôi Nghiên không chịu dừng.
Nhất định phải nghe được những lời êm tai mới chịu thôi.
Anh Anh cắn ch/ặt môi.
Cuối cùng không chịu nổi nữa, đành đầu hàng: "Nói cho chàng một bí mật này."
"Sau khi nhìn thấy chàng thẩm vấn phạm nhân, ta sợ đến mức thường xuyên gặp á/c mộng."
"Trong mơ toàn là chàng."
"Xuân mộng, á/c mộng, đều là chàng."
(Hết)
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook