Mùa xuân của ốc sên

Mùa xuân của ốc sên

Chương 7

11/07/2026 06:51

Thậm chí còn vén tóc tôi lên, quan sát vùng cổ của tôi.

Qua lớp ánh sáng mờ ảo.

Tôi thấy lông mày anh ấy nhíu ch/ặt,

cuối cùng sờ lên trán tôi.

"Có chỗ nào khó chịu không?" anh ấy hỏi.

Trên người anh ấy có mùi hương lạnh nhạt thoang thoảng, tôi bị hơi men làm cho nóng bừng, vô thức dụi mặt vào vai anh ấy.

Người đang ôm lấy tôi khựng lại.

Tôi lẩm bẩm trong miệng: "... Buồn ngủ quá."

Tay người đó vuốt tóc tôi, động tác rất nhẹ, rất nhẹ.

Rồi mới thấp giọng nói: "Uống nhiều quá, vậy mà chạy vào nhà vệ sinh ngủ quên."

Sau đó anh ấy cởi chiếc áo khoác lông vũ của mình ra, bọc lấy tôi thật ch/ặt.

Rất nhẹ nhàng, anh ấy bế thốc tôi lên.

Ý thức vì s/ay rư/ợu mà mơ hồ.

Nhưng tôi vô cớ cảm thấy anh ấy rất an toàn.

Trên người anh ấy có mùi hương mà tôi quen thuộc, động tác ôm tôi cũng luôn dịu dàng.

Cho đến khi được đặt vào trong xe.

Tôi ngồi ở ghế phụ, anh ấy nhoài người qua thắt dây an toàn cho tôi.

Anh ấy nói: "Đưa em về nghỉ ngơi."

Nhưng xe vừa chuyển bánh, cảm giác chóng mặt ập đến.

Tôi vỗ cửa xe bảo anh ấy dừng lại.

"... Khó chịu quá." Tôi ôm đầu nói.

Anh ấy lập tức đạp phanh, nhoài người qua muốn gạt tay tôi ra xem tôi sao rồi.

Tôi xua tay, vùi mặt vào dưới lớp áo khoác lông vũ của anh ấy.

Qua một hồi lâu, lâu lắm,

lúc tôi sắp ngủ thiếp đi thì nghe thấy anh ấy khởi động xe lần nữa.

Cảm giác chóng mặt lại tới, tôi lại vỗ cửa bảo dừng.

Anh ấy hết cách, cũng không thử lái xe nữa.

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy anh ấy như đang cười.

Giọng anh ấy nhẹ và trầm, anh ấy nói: "... Bình thường yên tĩnh quá, lúc say lại đáng yêu thế này."

Trong đêm đông, anh ấy đỗ xe ngay bên vệ đường.

Tôi chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ cảm thấy có một ánh nhìn luôn dán ch/ặt lên người mình.

Một ánh nhìn vô cùng tập trung, dịu dàng.

Trong giấc mơ, hơi thở của tôi tràn ngập mùi hương lạnh nhạt đó.

Khi trên trán có chút cảm giác mát lạnh.

Tôi bỗng dưng bừng tỉnh khỏi giấc mơ, mở mắt ra.

Nhìn thấy người đàn ông trước mặt đang chống nửa thân trên định lùi lại.

"-- Chu Phỉ An?" Tôi nhíu mày, chậm rãi gọi tên anh ấy.

Rồi ôm lấy trán mình.

Cảm giác mát lạnh vừa rồi là do Chu Phỉ An vừa hôn lên trán tôi.

Hơi men tức thì bay sạch.

Tai Chu Phỉ An đỏ ửng, khẽ mím môi, làm như không có chuyện gì hỏi tôi: "Còn khó chịu không?"

Tôi nhìn anh ấy một cái.

Đột nhiên cởi chiếc áo trên người ra đưa cho anh ấy, rồi đẩy cửa xe bước ra ngoài.

Động tác của Chu Phỉ An nhanh hơn tôi.

Gần như ngay khi tôi vừa đẩy cửa xuống xe, anh ấy đã vòng tới trước mặt chặn đường tôi.

"Sao vậy?" Anh ấy chặn trước mặt tôi hỏi.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy: "Tại sao vừa nãy anh lại lén hôn tôi?"

Sắc mặt Chu Phỉ An thay đổi.

Kết quả mà tôi luôn trốn tránh, không muốn nghĩ tới, đã bày ra rành rành trước mắt tôi.

Tôi hỏi người trước mặt: "... Anh phát hiện ra rồi, đúng không."

Tôi nói: "Người đó là tôi."

Chu Phỉ An vô cùng bình tĩnh.

Anh ấy chặn kín mít trước mặt tôi, ánh mắt tập trung nhìn tôi, chỉ khẽ ừ một tiếng, nói đúng.

Tôi hỏi anh ấy: "Là từ khi nào?"

Đêm đông tĩnh lặng, giọng Chu Phỉ An trầm và dịu dàng.

"Khoảng thời gian chị gái em đi vẽ ngoại cảnh," anh ấy nói: "Tiết toán cao cấp đó, anh nhìn thấy giấy nháp của em, nhận ra chữ của em."

Tôi nhắm mắt lại, sớm hơn tôi dự đoán.

Lại hỏi anh ấy: "Tôi chưa từng gửi chữ của mình cho anh."

Nhiều nhất là tôi gửi cho anh ấy những bài tập trống trơn sạch sẽ.

Nhưng lời tôi vừa dứt, Chu Phỉ An như đã chuẩn bị từ lâu.

Đột nhiên mở điện thoại cho tôi xem.

Đó là một bức ảnh từ một năm trước.

Trong ảnh là một bài tập lớn môn Vật lý,

ở góc lộ ra giấy nháp của tôi, trên đó có những dòng ghi chép tính toán lộn xộn.

Chu Phỉ An phóng to bức ảnh đó, chỉ cho tôi xem.

Nói: "Đây, chữ của em."

Tôi nhíu mày, cảm thấy hoang đường và bất lực.

Chữ nhỏ như vậy mà anh ấy có thể nhớ rõ mồn một, nhưng lại không nhận ra con người tôi.

Chu Phỉ An vẫn đang nói.

Anh ấy như cũng đã kìm nén từ lâu, anh ấy mở album ảnh điện thoại cho tôi xem.

Nói: "Hai năm, em gửi cho anh tổng cộng 33 bức ảnh, 30 bức đều là bài tập."

Anh ấy nói: "Khoảng thời gian em chặn anh, anh không tìm thấy em, nên ngày nào cũng nghiên c/ứu những bức ảnh này."

Tôi cười nhạt.

Cũng lấy điện thoại ra mở album.

Ảnh trong album của tôi không nhiều, trong mục lưu trữ lại càng chỉ có duy nhất một tấm.

Tôi mở bức ảnh đó cho Chu Phỉ An xem--

"Anh có tìm được trong bức ảnh này, tôi ở đâu không?"

Nhìn thấy bức ảnh đó, Chu Phỉ An đột ngột nhắm mắt lại.

Đó là bức ảnh anh ấy gửi cho tôi.

Lúc thi đại học xong, tôi gửi cho anh ấy ảnh tốt nghiệp của mình để anh ấy đoán tôi là ai.

Anh ấy dùng đường kẻ trái tim màu đỏ khoanh tròn chị tôi.

Trong ảnh, tôi đứng cạnh chị gái.

Cho nên đường kẻ màu đỏ của anh ấy không chút lưu tình đã lướt qua mặt tôi.

Trong bức ảnh đó.

Chị gái được bao quanh bởi màu đỏ, nụ cười rạng rỡ.

Còn khuôn mặt không biểu cảm của tôi bị đường kẻ đỏ lướt qua.

Mờ nhạt không rõ.

Có lẽ là do cảm xúc dâng trào, hoặc do ảnh hưởng của rư/ợu.

Sự uất ức kìm nén suốt nửa năm, cuối cùng cũng có ngày được giải tỏa.

Có giọt nước mắt, vô thức lăn dài từ khóe mắt.

Tôi vừa khóc vừa hỏi Chu Phỉ An trước mặt: "Tại sao lại là chị gái tôi?"

Tôi nói: "... Tại sao tất cả các anh đều chỉ nhìn thấy chị ấy?"

Danh sách chương

5 chương
05/07/2026 15:15
0
05/07/2026 16:19
0
11/07/2026 06:51
0
11/07/2026 06:51
0
11/07/2026 06:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu