Bạn trai qua mạng là trùm phản diện kinh dị

Bạn trai qua mạng là trùm phản diện kinh dị

Chương 4

11/07/2026 06:48

Tôi sững sờ.

Nhớ lại những cuộc đối thoại giữa tôi và Liên Kỳ lúc trước.

Tôi hỏi anh: "Liên Kỳ, có muốn thử hẹn hò với em không?"

Liên Kỳ hỏi ngược lại: "Hẹn hò là gì? Anh không hiểu."

Tôi bảo anh, hẹn hò là hai người thích nhau cùng chấp nhận đối phương, tham gia vào cuộc sống của nhau và cùng xây dựng tương lai.

Liên Kỳ gửi cho tôi một tấm ảnh selfie.

Trong ảnh, mặt anh tái nhợt, đồng tử đỏ quạch quái dị, nửa khuôn mặt đầy những vết m/áu.

Anh nói: "Anh thích em."

"Nhưng anh không phải con người... anh là một con quái vật, em cũng sẽ chấp nhận anh sao?"

Đó là lần đầu tiên tôi thấy mặt anh qua màn hình, thực sự đã bị dọa sợ.

Nhưng nghĩ anh là một Coser, tôi lại càng xót xa cho sự tự ti trong lời nói của anh.

Vì vậy tôi không chút do dự trả lời: "Đương nhiên. Chủ nhân sẽ chấp nhận tất cả mọi thứ của cún con."

Vậy nên Liên Kỳ thật sự chưa từng giấu giếm thân phận của mình.

Từ trước đến nay, đều là tôi đơn phương hiểu lầm.

Nhận ra điểm này, tôi càng suy sụp hơn.

Liên Kỳ dường như cũng nhận ra điều gì đó, cả người hoảng lo/ạn không biết làm sao:

"Xin lỗi chủ nhân, cún con làm chủ nhân sợ rồi, phải không?"

"Cún con không cố ý, chủ nhân có thể tha lỗi cho cún con không?"

"......"

Tôi chớp chớp đôi mắt cay xè, vẫn quyết định gõ xuống dòng chữ đã suy nghĩ kỹ lưỡng gửi cho anh.

"Liên Kỳ, chúng ta là người của hai thế giới."

"Xin lỗi, chúng ta chia tay đi."

Liên Kỳ trả lời ngay lập tức: "...Chia tay có nghĩa là gì?"

"Chủ nhân muốn vứt bỏ cún con sao?"

Tôi nhẫn tâm chọn cách dùng hành động thực tế để trả lời anh.

Tôi chặn anh.

08.

Tôi cũng không muốn làm chuyện tuyệt tình như vậy.

Nhưng Liên Kỳ là Boss trong trò chơi kinh dị, kẻ có thể tiện tay bẻ g/ãy đầu người khác.

Còn tôi chỉ là một người bình thường bị công việc hànhz hạz mỗi ngày, đến cả dũng khí để cãi lại sếp cũng không có.

Dù tôi thích anh, thích đến mức có thể chấp nhận cả khoảng cách giống loài.

Nhưng giữa chúng tôi thực sự cách biệt hai thế giới, căn bản không thể nào gặp mặt ngoài đời.

Chẳng lẽ cứ yêu qua mạng cả đời sao?

Thay vì sau này càng lún càng sâu, chi bằng bây giờ kịp thời dừng lại.

Tôi tự nhủ với bản thân như vậy, nhưng vẫn không kìm được cảm xúc sa sút.

Kỳ nghỉ dài nửa tháng mà tôi phải tăng ca suốt hai tháng trời mới tích góp được để đi gặp Liên Kỳ giờ cũng vô dụng.

Tôi đành nằm ườn ở nhà, ngày đêm lãng phí thời gian.

Đêm hôm đó, khi tôi đang lướt điện thoại, trên màn hình bỗng hiện lên một ứng dụng lạ.

Diễn đàn người chơi trò chơi kinh dị.

Tôi bấm vào, nhìn thấy bài đăng đang nổi đình đám:

"Boss của phó bản trang viên sắp ch*t rồi ư?!"

Liên Kỳ bị làm sao vậy?

Tôi hoảng hốt, nhanh chóng lật xem khu bình luận.

Trước tiên là một người chơi hỏi:

"Phó bản trang viên dạo này cứ đổ mưa m/áu, chạm vào là bị debuff mất m/áu, tình hình thế nào vậy?"

Bên dưới hàng loạt phản hồi:

"Tâm trạng của Boss ảnh hưởng đến thời tiết trên bản đồ, tình trạng cực đoan như mưa m/áu chứng tỏ chủ nhân trang viên đang khóc rất thảm thiết."

"Lầu trên nói đúng đấy! Hôm qua tôi tận mắt nhìn thấy Boss, mặt anh ta cứ chảy m/áu mãi thôi!"

"Phổ cập kiến thức cho người chưa biết, chủ nhân trang viên khi còn sống đã bị người thân ng/ược đ/ãi , ch/ém hàng chục nhát mà mất m/áu đến ch*t..."

"Anh ta không có nước mắt, chảy m/áu chính là đang khóc."

"M/áu của anh ta cũng là thứ duy trì oán niệm của anh ta... đợi đến khi anh ta khóc cạn m/áu, anh ta sẽ ch*t."

Đầu óc tôi như có tiếng n/ổ "oành".

Tôi vội vàng bỏ chặn Liên Kỳ, tay run run gửi tin nhắn cho anh.

"Liên Kỳ! Em sai rồi, anh đừng nghĩ quẩn nhé!"

Trước đây Liên Kỳ luôn trả lời tin nhắn tôi trong tích tắc, nhưng lần này...

Tin nhắn, cuộc gọi, video của tôi, tất cả đều không nhận được hồi đáp.

"Anh không trả lời em, em sẽ không cần anh nữa thật đấy!"

Tôi cuống đến mức nói năng lộn xộn, buông lời đe dọa.

Phía bên kia cuối cùng cũng có phản ứng.

Một câu đầy tủi thân:

"Em đã không cần anh từ lâu rồi mà."

Tim tôi thắt lại, không nghĩ ngợi gì thêm mà đi/ên cuồ/ng gửi tin nhắn:

"Cần anh, cần anh, cần anh, cần anh...! ! !"

Nhưng lần này, dù tôi có nói thế nào, Liên Kỳ cũng không thèm để ý đến tôi nữa.

Tôi đang cuống cuồ/ng như kiến bò trên chảo nóng, giao diện điện thoại bỗng hiện lên một cửa sổ mời lập đội.

Có người chơi đang lập đội muốn vào phó bản trang viên.

Nickname tài khoản nhìn hơi quen mắt.

Nhưng tôi không nghĩ ngợi nhiều, không chút do dự nhấn tham gia.

Giây tiếp theo, tôi lại trở về trang viên.

09.

Đại sảnh quen thuộc.

Hai người chơi quen thuộc.

Cố Bắc Nặc và Trần Duyệt.

Trần Duyệt cau mày nhìn chằm chằm tôi, lại là lời thoại quen thuộc:

"Phó bản này là cấp SSS, chỉ người chơi thử nghiệm mới có thể đăng ký, một người mới như cô làm sao vào được đây?"

"......"

Tôi nhìn cô ta một cách kỳ quặc, Cố Bắc Nặc bất lực giải thích:

"Cô ấy bị mất trí nhớ do sang chấn rồi."

Ồ, bị Liên Kỳ bẻ đầu qua nên may mắn mất trí nhớ.

Nhưng tôi không rảnh để ý đến cô ta, chỉ nóng lòng muốn đi tìm Liên Kỳ.

Vừa đi được hai bước, đã bị Cố Bắc Nặc chặn lại.

"Đi xuống tầng hầm trước đã."

Tôi lạ lẫm: "Chẳng phải đợi đến nửa đêm mới mở nhiệm vụ sao?"

"Không cần, tôi đã tìm ra lỗi (bug) rồi."

Tôi còn định nói gì đó, bỗng trong lòng động đậy.

Cảm giác quen thuộc, bị ai đó nhìn lén trong bóng tối lại xuất hiện.

Là Liên Kỳ sao?

Tôi không chắc chắn, mang theo tâm lý thăm dò, liền đi theo Cố Bắc Nặc xuống tầng hầm trước.

Danh sách chương

5 chương
05/07/2026 16:20
0
05/07/2026 16:20
0
11/07/2026 06:48
0
11/07/2026 06:48
0
11/07/2026 06:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu