Cho người con cá

Cho người con cá

Chương 2

11/07/2026 06:37

Tôi thầm m/ắng người b/án hàng cả vạn lần trong lòng, tạo ra một con nhân ngư loại cảnh chỉ để ngắm mà không được ăn, thật là phí phạm của trời quá mức!

Tôi ép bản thân dời tầm mắt, xoay người chuẩn bị đi làm.

Ai ngờ Thẩm Uyên lại bơi đến sát bờ, bàn tay thon dài nắm ch/ặt lấy cổ chân tôi.

“Anh, anh làm gì thế?”

Tôi hoảng hốt lùi lại một bước, cố gắng giữ khoảng cách với anh ta.

Thẩm Uyên lại thuận thế nắm lấy cổ tay tôi, hơi dùng lực, tôi buộc phải cúi người xuống, va vào đôi mắt u tối khó đoán của anh ta.

“Hôm nay không chải vảy nữa à?”

Trước kia, tôi bực bội vì sự lạnh nhạt của Thẩm Uyên, nên cứ không biết mệt mỏi mà giao nhiệm vụ cho anh ta để bồi đắp tình cảm.

Ngoài việc phải hát cho tôi nghe để dễ ngủ, mỗi sáng anh ta còn phải để tôi chải đuôi.

Hơn nữa, còn bắt buộc phải gác đuôi lên chân tôi, từng tấc, từng tấc một chải thật chậm.

Lần nào anh ta cũng cứng đờ người, vẻ mặt kháng cự nhẫn nhịn, như thể phải chịu nỗi uất ức tày trời.

Nhìn anh ta như vậy, tôi thậm chí còn nảy sinh ý đồ x/ấu, lần nào cũng nhân cơ hội này sờ soạng khắp nơi, cho đến khi mặt mũi tôi đỏ bừng vì ngại, lo mình sẽ suy nhược mà ch*t, mới buộc phải dừng lại.

Ban đầu, Thẩm Uyên quả thực thể hiện sự kháng cự rất mạnh, thậm chí còn nhe nanh nhọn để cảnh cáo tôi.

Nhưng kháng cự vô hiệu, tôi mới là “ông chúa nhỏ” nắm quyền sinh quyền sát về đồ ăn.

Dần dần anh ta cũng quen, bây giờ cứ đến giờ là chủ động bơi lại.

Nhưng hiện tại, tôi nào còn dám nữa!

Tôi vùng vẫy tứ chi, rút cổ tay ra khỏi lòng bàn tay anh ta.

“Không cần đâu, không cần đâu, sau này anh tự giải quyết là được.”

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, nhìn đến mức tôi thấy chột dạ.

“Là không thích thân thể của tôi nữa à?”

Tôi nghe không rõ, định hỏi lại.

“Tùy cô!”

Anh ta ném lại câu đó rồi bơi đến góc xa nhất, sau đó tự mình bắt đầu chải rửa.

Quả nhiên, anh ta sớm đã có ý kiến rồi. Là do tôi trước đây quá ngốc, không nhìn ra.

Tôi cười gượng hai tiếng, nói nhỏ: “Sau này, sau này cũng không cần anh đ/ấm chân cho tôi nữa.”

Trước kia mỗi khi đi làm về, tôi luôn bắt anh ta đ/ấm bóp chân cho mình.

Nhưng bây giờ… chắc tôi không hànhz hạz anh ta nữa đâu.

Những ngón tay anh ta gác trên bờ hồ siết ch/ặt, các đ/ốt ngón tay tái nhợt.

Sợ anh ta nói ra những lời khó nghe, chưa đợi anh ta phản hồi, tôi đã chuồn thẳng ra khỏi cửa.

Tôi không còn chấp niệm với việc thân mật với anh ta, không còn cưỡng ép bắt anh ta làm những việc tủi nh/ục này nữa, chắc anh ta sẽ vui vẻ hơn nhỉ?

3.

Vừa đến chỗ làm được nửa tiếng, điện thoại đã hiện thông báo có đơn hàng được vận chuyển.

Chăm sóc khách hàng để lại lời nhắn:

“Quý khách ơi, nhân ngư loại bạn đời của quý khách đã được gửi đi, xin hãy chú ý kiểm tra nhé~”

“Ngoài ra, đây là thông tin cá nhân của nhân ngư, mong quý khách chuẩn bị trước đồ dùng sinh hoạt cho anh ấy nhé!”

Tôi nhấn vào tệp tin trong khung chat. Bên trong viết:

Tên: Bạch Trạch; Dữ liệu: 180cm/70kg/25cm, 3h, bột ngọc trai.

Chi tiết quá rồi! Màu hồng… non nớt thật.

Những tảng đ/á lạnh lẽo và cảnh quan tông màu tối trong bể nước của Thẩm Uyên, chắc anh ta không thích đâu, phải đi m/ua hai bộ đệm san hô mềm mại và đồ trang trí khác mới được.

Tan làm, tôi đi dạo phố, m/ua một đống đồ dùng thủy sinh.

Khi đi ngang qua một cửa hàng phụ kiện tình thú, tôi lại bị sợi dây xích đuôi đính ngọc trai ở trong tủ kính thu hút.

Sợi dây đó được thiết kế rất khéo léo, những viên ngọc trai nhỏ xâu chuỗi lại với nhau, cuối đuôi còn treo hai quả cầu lông cực kỳ bông xốp, đầu lông hơi cuộn tròn.

Nếu quấn vào đuôi nhân ngư… chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi cũng đủ khiến m/áu huyết dồn lên n/ão.

Trong đầu tôi không tự chủ được mà hiện lên cái đuôi cá màu xanh thẳm mạnh mẽ đầy uy lực của Thẩm Uyên, nếu đeo cái này vào…

Ngừng lại ngay!

Tôi lắc đầu thật mạnh, ném hình bóng của Thẩm Uyên ra ngoài.

Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn m/ua nó.

Vừa bước vào nhà, tôi đã cảm nhận được áp suất không khí trong nhà thấp một cách bất thường.

Cửa phòng tắm mở toang, Thẩm Uyên không ở trong bể cá, mà đã hóa ra đôi chân người, đang ngồi trên sofa phòng khách.

Nhân ngư sau khi rời nước một thời gian, đuôi cá sẽ hóa thành đôi chân người, nhưng quá trình này đối với họ không hề dễ chịu chút nào, nên Thẩm Uyên bình thường rất ít khi hóa chân.

Lúc này, đôi chân thon dài thẳng tắp của anh ta vắt chéo một cách tùy ý, đang lạnh lùng nhìn tôi.

“Cô đi đâu về?” Giọng anh ta còn lạnh hơn bình thường, như thể mang theo những mảnh băng.

“Đi dạo phố thôi mà.” Tôi cảm thấy hơi khó hiểu.

Đặt túi m/ua sắm lên bàn trà, vừa định sắp xếp, Thẩm Uyên đột ngột đứng dậy, chộp lấy túi đồ.

“Cô m/ua cái gì đấy?”

“Á! Anh đừng động vào!” Tôi gi/ật mình, đưa tay ra cư/ớp, nhưng động tác của anh ta nhanh hơn tôi rất nhiều.

Những ngón tay thon dài lấy ra sợi dây xích đầy tính gợi ý kia.

Ánh mắt Thẩm Uyên lập tức tối sầm lại, anh ta nhìn sợi dây xích đuôi, rồi lại nhìn tôi, yết hầu cuộn lên dữ dội.

“Cô… thích loại này?”

Giọng anh ta trở nên khàn khàn, mang theo một ý vị không rõ ràng.

Tôi không quan tâm đến anh ta, tự mình đi dọn dẹp đồ đạc.

Một lúc sau, anh ta bước ra từ phòng tắm.

Sợi dây xích bị quấn một cách vụng về trên người anh ta, sợi dây bạc căng ch/ặt, những viên ngọc trai bị siết ch/ặt từ xươ/ng quai xanh lăn xuống cơ ngựk, rồi lại lăn từ cơ ngựk xuống rãnh bụng, mỗi lần lăn qua một khối cơ, khối cơ đó lại nảy lên một cái.

Danh sách chương

4 chương
05/07/2026 16:20
0
05/07/2026 16:20
0
11/07/2026 06:37
0
11/07/2026 06:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu