Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vừa nằm xuống giường, ảnh đại diện WeChat của Lục Tuyền đã nhấp nháy.
Cô ấy: Tin sốt dẻo đây, Jennifer bị Phong Hành sa thải rồi! 【Hào hứng.JPG】
Tôi: Kể chi tiết đi! 【Hóng drama.JPG】
Cô ấy: Phong Hành không chỉ đuổi việc cô ta mà còn kiện cô ta vì tội tiết lộ bí mật thương mại của công ty. 【Đáng đời.JPG】
Tôi: Hóng tiếp đi! 【Trời xanh có mắt.JPG】
Cô ấy: Theo tin tình báo đáng tin cậy, cô ta và Hà Thanh đã cãi nhau to dưới lầu công ty Phong Hành, rất nhiều người đã nhìn thấy. 【Trẫm rất hài lòng.JPG】
Tôi: Bảo sao lúc nãy nhìn mặt Hà Thanh trông như đưa đám. 【Báo ứng.JPG】
...
Đặt điện thoại xuống, trong đầu tôi bỗng "tinh" một tiếng.
Lời của Lục Tuyền cho tôi một cảm hứng mới:
Vì giữa họ đã có hiềm khích, tại sao tôi không góp thêm một tay?
Tôi bật dậy, lấy cuốn nhật ký từ ngăn kéo ra và bắt đầu cập nhật.
Tôi có thói quen viết nhật ký, thích cảm giác được đối thoại với tâm h/ồn mình. Hà Thanh luôn muốn lén xem tôi viết gì, lần này tôi quyết định để hắn được như nguyện.
Tôi viết vài trang văn phong vô thưởng vô ph/ạt trước, rồi để phần kịch tính nhất ở trang cuối cùng.
"Ngày 02/11/2024. Trời nắng. Trong giới đồn thổi anh ấy có qu/an h/ệ với Jennifer bên Phong Hành, nhưng nghe nói cô nàng này là đồ giả tạo, bề ngoài là hoa sen trắng nhưng thực chất là "nữ hoàng biển cả" lão luyện, cao thủ nuôi cá. Thế nên tôi không tin, vì anh ấy là người thanh cao, tuyệt đối không bao giờ nhìn trúng loại đàn bà như vậy."
Gấp cuốn nhật ký lại, tôi lén bỏ vào ổ chó, ngụy trang như tang vật.
Đậu Đậu vốn có thói quen x/ấu là hay x/é giấy, nên đổ tội cho nó cũng không phải là oan.
Ngày mai, Hà Thanh đi làm về không thấy Đậu Đậu, chắc chắn sẽ tìm ngay trong ổ của nó.
Đến lúc đó, quả bom này sẽ do chính tay hắn kích n/ổ.
Cho dù không thể thực sự ly gián, nhưng một khi hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống...
Suy cho cùng, ai lại đi nghi ngờ "sự thật" mà chính mình lén lút nhìn thấy cơ chứ?
Day5.
Sau khi Hà Thanh đi làm, tôi bắt đầu công cuộc dọn dẹp trước khi rời đi.
Quần áo, chỉ mang theo một bộ để thay, số còn lại tống hết vào thùng thu gom quần áo của khu chung cư.
Đồ gia dụng, toàn là tôi m/ua, nên tôi tặng lại cho mấy đồng nghiệp trẻ.
Nội thất, không tiện tặng ai, tôi gọi thợ đến vứt bỏ luôn.
Tóm lại, không thể để gã cặn bã hưởng lợi.
...
Sau đó, tôi gửi Đậu Đậu ở tiệm thú cưng, đợi cha ruột của nó đến đón.
Làm xong hết thảy mọi việc, đã là 4 giờ chiều.
Tôi lấy USB từ ngăn kéo, cắm vào máy tính, mở ra danh sách email của tất cả khách hàng của Hà Thanh.
Sau đó, chọn tệp tin và nhấn gửi hàng loạt.
Trong tệp tin đó là ảnh chụp màn hình WeChat mà Hà Thanh thường lén lút chê bai, m/ắng nhiếc và tấn công khách hàng.
Cuối cùng, tôi mở điện thoại, chặn mọi phương thức liên lạc với Hà Thanh.
Đặt chìa khóa lên kệ lối vào, đóng cửa, rời đi.
Trên lưng đeo chiếc túi nhỏ, tay kéo vali 20 inch, bên trong chứa vàng bạc châu báu.
Nhẹ nhàng rời đi, giống như lúc tôi mới đến thành phố này.
Sắp đến sân bay thì nhận được tin nhắn WeChat của Lục Tuyền.
Lục Tuyền: Báo cáo! Tin vui cực đại, Hà Thanh và Jennifer chính thức cạch mặt nhau rồi! 【Rắc hoa kết thúc.JPG】
Tôi: 【Cả nước cùng vui.JPG】
Lục Tuyền: Nghe nói Hà Thanh phát hiện trong điện thoại cô ta có nuôi cá, mà là rất nhiều con, Hà Thanh trong hồ cá của cô ta chỉ được tính là một con cá chạch. 【Cười đi/ên cuồ/ng.JPG】
Tôi vừa kinh ngạc vừa ngạc nhiên.
Không ngờ quả bom giả mình ném bừa lại kích n/ổ được ngọn lửa thật.
Nhưng mà nhanh quá!
Tính thời gian, giờ này chắc Hà Thanh vừa mới phát hiện ra nhật ký không lâu, vậy mà đã phá án rồi sao?
Cũng phải, người quen thói phản bội, đa phần cũng chẳng tin tưởng ai.
Hơn nữa, Jennifer còn có tiền án bỏ rơi hắn ở hầm xe.
Mọi chuyện đã an bài, hạ màn kết thúc.
Tạm biệt Quảng Thành, Yến Thành tôi tới đây.
Xuống xe, tôi kéo vali, ngẩng cao đầu sải bước về phía trước.
Đột nhiên, cánh tay khựng lại, bị một bàn tay to lớn nắm ch/ặt lấy.
Da đầu tôi tê rần, trong lòng nhanh chóng phán đoán đó là ai.
Hà Thanh? Hay là... Lâm Khải Trạch?
Tim đ/ập thình thịch, tôi từ từ quay đầu lại.
đ/ập vào mắt là cơ ngựk thấp thoáng sau hàng cúc áo thứ ba của người đàn ông.
Ngước lên, là một gương mặt điển trai bức người.
Tôi còn chưa kịp nói một chữ nào đã bị Lâm Khải Trạch kéo gọn vào lòng.
Đôi tay siết ch/ặt, làm tôi nghẹt thở.
"Chạy đi đâu?"
"Không muốn đ/au lòng vì chia ly."
"Em đi Yến Thành, chứ có phải đi hành tinh khác đâu."
"Yến Thành đến Quảng Thành, 1900 cây số."
"Chỉ cần muốn gặp, thì nơi nào cũng không xa."
"Lâm Khải Trạch, anh thực tế chút đi."
"Tuần sau anh sẽ qua tìm em."
"Lâm Khải Trạch, anh lý trí chút đi."
"Chiều nay, hội đồng quản trị Phong Hành đã chấp nhận đề xuất của anh, thành lập chi nhánh tại Yến Thành và bổ nhiệm anh làm CEO."
"!" Kinh ngạc.
"Anh là người chuẩn bị, nên gần đây sẽ đi lại hai đầu. Yến Thành anh lạ nước lạ cái, cầu được thu nhận."
"Được." Cảm động.
...
Chương 16
Chương 11
Chương 7
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook