Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tại sao lại chọn thời điểm này để ra tay tà/n nh/ẫn như vậy?
Chẳng lẽ cũng là vì tôi?
Lòng tôi chấn động, rơi vào trầm mặc.
Anh ta nâng ly rư/ợu lên uống một ngụm lớn, nhìn tôi nói: "Hy vọng mọi thứ vẫn chưa quá muộn."
Câu nói này đầy ẩn ý, khiến tôi nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Thôi thì chẳng nói gì nữa, tôi nâng ly, uống cạn một hơi.
Anh ta cũng uống cạn, rồi lặng lẽ nhìn tôi, hơi men làm ánh mắt anh trở nên dịu dàng.
Ánh mắt đầy vẻ ám muội vượt mức này khiến tôi vội vàng né tránh.
Nhưng tôi cứ có cảm giác, trốn được mùng một chứ không trốn được ngày rằm.
Tiếng hát của anh chàng ca sĩ tại quán bar đã c/ứu tôi một bàn thua trông thấy.
Quán bar đã chật kín người, đêm nhạc chính thức bắt đầu.
Ánh đèn mờ ảo, ai nấy đều lười biếng, mọi phiền muộn đều chẳng liên quan gì đến nơi này.
Tôi bắt đầu ngấm men say.
Trong ánh mắt mơ màng, tôi thấy người đàn ông đối diện đứng dậy, đi thẳng về phía góc sân khấu.
Ca sĩ mỉm cười gật đầu, hiểu ý lui sang một bên.
Tiếp đó, giọng hát trầm thấp gợi cảm của Lâm Khải Trạch vang lên.
"Khó lòng quên lần đầu gặp em"
"Đôi mắt đầy mê hoặc"
"Trong tâm trí anh"
"Hình bóng của em"
"Chẳng thể nào tan biến"
……
"Nhìn thấy em chịu ủy khuất"
"Anh sẽ đ/au lòng"
……
Bản Jazz của bài "Tình phi đắc dĩ" mang một hương vị rất riêng.
Ánh mắt cả khán phòng đổ dồn về phía Lâm Khải Trạch.
Còn ánh mắt anh lại đổ dồn về phía tôi.
Ánh sáng mờ tối làm nhòe đi gương mặt, lá gan tôi cũng theo men rư/ợu mà lớn dần.
Tôi nâng ly rư/ợu lên hướng về phía sân khấu, uống một ngụm đầy phóng khoáng.
Anh nhướn mày, đáp lại một cách đầy khiêu khích.
Một khúc nhạc kết thúc, trong tiếng vỗ tay rộn ràng, Lâm Khải Trạch quay lại ngồi xuống.
Anh đổi ly rư/ợu trên tay tôi thành nước ngọt, rồi uống cạn ly rư/ợu đó.
Tôi ngẩn ngơ nhìn dấu son môi của mình trên thành ly, rồi lại ngẩn ngơ nhìn gương mặt anh.
Anh hơi cụp mắt, lại rót đầy rư/ợu vào ly đó, lặng lẽ uống cạn.
Lại rót đầy, lại uống cạn.
Sau đó, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve miệng ly, xóa đi dấu vết mờ nhạt kia.
Như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó, anh ngước mắt nhìn tôi.
Anh nói: "Em có biết không, 5 năm trước Hà Thanh đã đá/nh cắp tấm vé vào cửa của anh, anh đã bỏ lỡ..."
Lòng tôi rối bời, đầu óc chậm lại nửa nhịp: "?"
Giọng anh trở nên rất khẽ:
"Vậy bây giờ, em có thể cho anh một tấm vé vào cửa nữa không?"
Biểu cảm tội nghiệp đó, trông có chút giống chú cún nhỏ bị mưa làm ướt.
Tim tôi lỡ một nhịp, bị bộ dạng của anh mê hoặc sâu sắc.
Trong cơn say mê, một giọng nói kỳ lạ vang lên trong đầu: Thôi thì cứ cho đứa trẻ này một tấm vé đi.
Sự bốc đồng chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, tôi ngơ ngác gật đầu.
Đôi mắt anh sáng rực lên, ánh nhìn theo đó trở nên nồng nhiệt.
Cảm nhận được anh từ từ tiến lại gần.
Khi tôi ngước đầu lên lần nữa, gương mặt điển trai ấy đã áp sát ngay trước mắt.
Tôi không còn đường trốn, toàn thân tê dại.
Chỉ nghe anh hỏi, có được không?
……
Day3.
Sáng sớm, khoảnh khắc tỉnh dậy bên gối Lâm Khải Trạch, tôi vô cùng đồng cảm với Trụ Vương.
Quả nhiên sắc đẹp làm hại người mà, sao mình lại có thể theo anh ta về nhà cơ chứ.
Sờ thấy điện thoại, mở "Danh sách chia tay kiểu vách đ/á" ra, lặng lẽ xóa tên Lâm Khải Trạch.
Sau đó, lén lút dậy, chuẩn bị chuồn.
Tôi muốn học theo nữ chính trong phim ngắn, ngày hôm sau xách váy bỏ đi, vừa ngầu vừa sướng.
Tiếc là cứ động đậy là toàn thân đ/au nhức dữ dội, không tài nào ngồi dậy nổi.
"Tỉnh rồi à?"
Người đàn ông bên cạnh vươn tay kéo tôi trở lại vòng tay, siết ch/ặt trong đôi cánh tay rắn chắc.
"Ừm."
Tôi hơi ngượng ngùng không dám nhìn anh.
Anh: "Đêm qua... anh thể hiện có tốt không?"
Đêm qua?
Chuyện đá/nh người?
Không biết anh đang ám chỉ chuyện ở hầm để xe hay là chuyện trong phòng ngủ.
Thấy tôi không nói gì.
Ánh mắt anh trầm xuống, định ngồi dậy.
Tôi lập tức hiểu ý, vội vàng ngăn cản: "Tốt! ... Rất tốt!"
Lạy chúa, cái tính hiếu thắng đ/áng s/ợ của đàn ông.
Trong khoản truy cầu lời khen ngợi này, còn nghiện hơn cả nhân viên CSKH của Taobao.
Điện thoại WeChat reo lên một tiếng, là tin nhắn của Hà Thanh.
Lúc này tôi mới phát hiện, có rất nhiều tin nhắn chưa đọc, cuộc gọi nhỡ đều là của Hà Thanh.
Tôi vội vàng trả lời một câu "Hôm qua ở nhà bạn thân", anh ta liền gọi điện tới.
Tôi ngồi dậy, chuẩn bị ra ngoài nghe.
Lâm Khải Trạch kéo tuột tôi trở lại:
"Nghe ngay tại đây."
Hóa ra giác quan thứ sáu của đàn ông cũng rất chuẩn, Lâm Khải Trạch rõ ràng biết đầu dây bên kia là ai.
Tôi đành phải đ/âm lao thì phải theo lao:
"Alo?" "Ừm" "Điện thoại để chế độ im lặng" "Không cần đón, lát nữa em tự bắt xe đến công ty..."
Người đàn ông đầu dây bên kia cứ lải nhải không ngừng, người đàn ông đầu dây bên này thì cứ quấy rối mãi.
Giây trước biến thành chú cún con ngây ngô.
Cũng không lên tiếng, chỉ biết dùng hành động thay lời nói.
Giống như gà con mổ thóc, coi ngũ quan trên mặt tôi là hạt gạo.
Tôi không nhịn được mà phát ra tiếng.
Hà Thanh: "Sao thế?"
Tôi: "Mèo của bạn thân li/ếm mặt em, ngứa."
Đầu dây bên kia im lặng 1 giây, rồi kiên quyết nói:
"Anh đến đón em, rồi đưa em đến công ty, đợi anh."
Cúp máy, tôi vội vàng ngồi dậy.
Phải đến nhà bạn thân trước khi Hà Thanh tới, bây giờ vẫn chưa phải lúc để vạch trần mọi chuyện.
Cơn gh/en của người đàn ông bên cạnh rõ ràng đã đạt đến đỉnh điểm, ấn mạnh tôi xuống giường...
Một lúc lâu sau, anh trầm giọng nói:
"Anh cho em thời gian để chấp nhận, nhưng không được ở cùng hắn ta nữa."
Ngập ngừng một chút, anh nói tiếp:
"3 ngày nữa chuyển nhà, ở cùng anh hay tự thuê phòng đều được."
Nói rồi anh mở điện thoại, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bàn phím.
Điện thoại tôi reo lên, một thông báo chuyển khoản tiền vào tài khoản hiện ra.
Chương 16
Chương 11
Chương 7
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook