Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lâm Linh Linh: "Anh ta đến chuyện này mà cũng giấu cậu ư? Chậc chậc, đúng là gã đàn ông tâm cơ."
Tôi: "Kể chi tiết xem nào."
Lâm Linh Linh: "Jennifer lén tuồn các đơn hàng của Phong Hành cho Hà Thanh, rồi nhận lại lợi ích từ đó. Cậu biết quy mô của Phong Hành rồi đấy, chỉ cần rò rỉ một chút thôi cũng đã b/éo bở lắm rồi. Thế là qua lại vài lần, hai kẻ đó đã lén lút lên giường với nhau... Phỉ!"
Quả nhiên con gái hiểu con gái, những gì Lâm Linh Linh cung cấp đều là hàng thật giá thật.
Tôi như một cỗ máy, chỉ biết đào bới thông tin, lòng không một gợn sóng, bình tĩnh như thể đang hóng chuyện của người dưng.
Trong lúc đó, tôi nhận được tin nhắn từ Hà Thanh, anh ta hỏi:
"Bảo bối hôm nay bận không?"
Tôi gửi lại một icon "cố gắng cày cuốc", trong lòng cười khẩy.
Đúng là kẻ có tật thì hay làm mấy trò nhỏ nhặt, trước đây anh ta chưa bao giờ nhắn mấy nội dung kiểu này.
Quả nhiên, anh ta sốt ruột rồi.
Hiệp hai, bắt đầu hóng chuyện của Lâm Linh Linh.
Có qua có lại, tôi dốc hết gan ruột kể cho cô ấy nghe những chuyện thối nát của bạn trai cô ấy.
Đến tận lúc này, tôi mới hiểu ra những điều lẽ ra phải hiểu từ sớm.
Người ta thường nói "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", anh em như thế, thì Hà Thanh có thể là loại tốt lành gì chứ?
Vậy mà tôi lại không thể nhận ra điều này sớm hơn.
Nửa tiếng sau, chuyện đã hóng xong, người cũng tan.
Hai người phụ nữ như hai con chim ưng vẫy tay chào tạm biệt, ai nấy đều đi xử lý gã đàn ông tồi của mình.
Tôi mở "Danh sách chia tay kiểu vách đ/á" ra, xóa tên Lâm Linh Linh.
Sau đó mở WeChat, hẹn gặp Lâm Khải Trạch, kẻ th/ù không đội trời chung của Hà Thanh, chốt xong thời gian và địa điểm gặp mặt vào ngày mai.
Người đàn ông này chính là món quà lớn mà tôi chuẩn bị cho Hà Thanh.
Cũng là mắt xích quan trọng nhất trong danh sách của tôi.
Trước đó, tôi phải làm một việc lớn.
Siêu thị.
Tôi đi thẳng đến khu vực trái cây, m/ua một quả sầu riêng khổng lồ.
Tôi cực kỳ thích sầu riêng.
Nhưng Hà Thanh không ăn được, ngửi thôi cũng không chịu nổi, nên suốt 5 năm qua tôi đã nhịn không đụng vào.
Về đến nhà, tôi ăn một bữa thật đã đời.
Phòng khách lập tức tràn ngập mùi hương nồng nặc, vừa thối vừa thơm.
Sau đó, tôi ôm nửa quả sầu riêng còn lại vào phòng ngủ.
Cố tình đóng ch/ặt cửa sổ lại.
Như vậy, mùi hương mới có thể lưu lại lâu hơn.
Như vậy, 5 ngày tới Hà Thanh sẽ không dám bước vào phòng ngủ nửa bước.
Như vậy, tôi sẽ không cần phải nhẫn nhịn sự gh/ê t/ởm để nằm chung giường mà lòng khác hướng với anh ta nữa.
Hơn nữa, đây chính là phòng tác chiến của tôi, trong ngăn kéo vẫn còn giấu vũ khí bí mật.
Sau khi thỏa mãn cơn thèm, tôi cảm thấy vô cùng hài lòng.
Tôi nằm trên giường, gác chân chữ ngũ, nhắn tin với cô bạn thân ở Yến Thành.
Cô ấy: "Offer mới đã chốt cho cậu rồi, phòng ốc cũng dọn dẹp xong xuôi cả rồi, mau đến đây đi bảo bối của tớ!"
Tôi: "4 ngày nữa xách vali vào ở, đợi tớ!"
Mọi việc đã sẵn sàng, chỉ chờ gió đông.
Cuộc gặp với Lâm Khải Trạch ngày mai, chính là ngọn gió đông đó.
Day2.
Phong Hành Truyền thông là công ty TOP 1 trong ngành, tọa lạc tại khu CBD tháp Tây rực rỡ của Quảng Thành.
Sảnh tầng một.
Tôi ngồi trên chiếc ghế sofa rộng rãi mềm mại chờ đợi.
Đúng vào giờ tan tầm, những "con bò, con ngựa" (dân văn phòng) lần lượt bước ra khỏi thang máy.
Trong đám đông, một người đàn ông với vóc dáng thẳng tắp sải bước về phía tôi.
Ước chừng cao 1m88, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, ngũ quan lập thể, mái tóc đen dày.
Trong ấn tượng của tôi, anh ta nghiêm túc, ít nói, năng lực giỏi.
Nhưng nổi tiếng nhất vẫn là gương mặt điển trai này, khiến vô số cô gái phải nghiêng ngả.
Anh ta chính là Lâm Khải Trạch, Giám đốc vận hành của Phong Hành Truyền thông, đồng nghiệp cũ và sau này là kẻ th/ù không đội trời chung của Hà Thanh.
Tôi ở bên Hà Thanh 5 năm, cũng quen biết Lâm Khải Trạch 5 năm.
Thời gian đầu từng ăn cơm cùng nhau vài lần, sau này anh ta và Hà Thanh trở mặt, từ đó về sau không gặp riêng nữa.
Chỉ là mỗi năm ở hội nghị ngành đều gặp anh ta, cũng chứng kiến anh ta từng bước đi lên cao.
Anh ta ngồi trên sân khấu với tư cách khách mời.
Tôi ngồi dưới sân khấu với tư cách người tham dự.
Mỗi lần kết thúc, anh ta đều qua chào hỏi tôi.
Tôi vì e ngại mối qu/an h/ệ tế nhị giữa anh ta và Hà Thanh, nên chỉ lịch sự xã giao chứ không trò chuyện nhiều.
Ban đầu tôi thêm Lâm Khải Trạch vào danh sách là để liên thủ đào một cái hố lớn cho Hà Thanh.
Nhưng thông tin Lâm Linh Linh đưa ra hôm qua đã khiến tôi thay đổi ý định.
Chẳng cần tôi phải ra tay, cái hố đã có sẵn rồi, hơn nữa còn là một cái hố sâu không đáy.
Jennifer và Hà Thanh liên thủ c/ắt xẻo th!t của Phong Hành, hơn nữa còn ch/ôn giấu những hiểm họa thương mại khổng lồ cho Phong Hành.
Một khi sự việc vỡ lở, Lâm Khải Trạch với tư cách là người chịu trách nhiệm chính, nhẹ thì có trách nhiệm thiếu sát sao, nặng thì có hiềm nghi bao che.
Tôi chỉ cần tiết lộ thông tin này cho anh ta, không cần tôi động tay, anh ta sẽ tự tay ch/ôn vùi hai kẻ đó.
"Được mỹ nữ triệu kiến, thật là vinh hạnh."
Anh ta đưa tay ra từ xa, giọng điệu bông đùa trái ngược hoàn toàn với gương mặt nghiêm nghị kia.
"Cảm ơn Lâm tổng, bận trăm công nghìn việc mà vẫn gặp tôi."
"Đừng khách sáo vậy, cứ gọi tôi là A Trạch hoặc Kaiser đi."
"Được, Kaiser, tìm chỗ nào đó nói chuyện nhé? Sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu."
"Ừm, đến giờ ăn rồi, vừa ăn vừa nói đi."
Tôi tùy theo ý chủ, đứng dậy đi theo anh ta.
Ra khỏi thang máy, hầm để xe B1.
Lâm Khải Trạch sải bước đi ra, tôi theo sát phía sau.
Hai người lên xe, n/ổ máy khởi động, xe từ từ tăng tốc.
Tôi đang cúi đầu thắt dây an toàn, chiếc xe bất ngờ phanh gấp dừng lại.
Tôi vội vàng nhìn về phía Lâm Khải Trạch, muốn biết đã xảy ra chuyện gì.
Sau đó, nhìn theo ánh mắt của anh ta, tôi thấy cặp đôi đang âu yếm hôn hít bên cạnh chiếc BMW màu đỏ phía trước bên trái.
Chương 16
Chương 11
Chương 7
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook