Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/07/2026 09:35
Tiền kiếp, người bạn cùng phòng tiết kiệm đã tự ý hủy bộ đồ diễn tôi đã đặt, thay bằng loại vải nhuộm chất lượng kém để xây dựng hình tượng sống giản dị. Tôi bất đắc dĩ phải phối hợp, kết quả bị dị ứng nặng phải nhập viện, bỏ lỡ buổi diễn, còn bị cô ta vu khống là kẻ hám của. Sau bao khó khăn mới tự chứng minh được sự trong sạch, tôi lại bị kẻ theo đuổi cuồ/ng nhiệt của cô ta tông ch*t. Sau khi trọng sinh, tôi quyết định không dây dưa với cô ta nữa, dứt khoát chọn rút khỏi buổi biểu diễn, sau đó âm thầm thu thập bằng chứng, một mẻ hốt gọn cô ta cùng gã theo đuổi, tống khứ cả hai vào tù.
......
Nụ cười mong đợi trên mặt Hứa Giai cứng đờ.
Bàn tay đang cầm điện thoại cũng vô thức hạ xuống.
Triệu Hiểu Manh và Tôn Nhã vừa gội đầu xong từ ngoài ban công bước vào, vừa vặn nghe thấy câu này.
Căn phòng yên tĩnh mất vài giây.
Hứa Giai đột ngột phản ứng lại, giọng nói cao vút lên mấy tông.
"Lâm Thính, cậu có ý gì? Chúng ta là cùng một phòng, chương trình đều đã đăng ký rồi, giờ cậu nói rút là rút?"
Tôi gạt đống vải đỏ thô kệch tỏa ra mùi th/uốc nhuộm hóa học nồng nặc trên bàn ra.
Chỉ mới chạm nhẹ, ngón tay tôi đã dính một lớp màu lạ lẫm.
"Ý tôi rất rõ ràng. Chương trình này là bốn người đăng ký, bây giờ tôi đơn phương rút lui, ba người các cậu cứ tiếp tục."
Tôi rút một tờ giấy ướt, dùng sức lau sạch ngón tay.
"Nếu cậu thấy việc mặc loại vải sợi hóa học rẻ tiền vài chục đồng một bao tải này có thể thể hiện tinh thần chịu thương chịu khó, thì vinh dự này cứ để lại cho các cậu, tôi không xứng."
Đôi mắt Hứa Giai đỏ hoe ngay lập tức.
Cô ta bước nhanh đến bàn tôi, cầm lấy miếng vải đó lên, như thể đang ôm một báu vật vô giá.
"Quả nhiên cậu vẫn chê nó rẻ tiền."
Cô ta sụt sịt mũi, giọng nói mang theo vẻ ấm ức rõ rệt, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về phía chiếc điện thoại vừa đặt trên kệ sách.
Ống kính vẫn đang bật.
"Tôi biết cậu sống trong nhung lụa, một chiếc áo phông cũng vài trăm đồng. Nhưng Lâm Thính à, chúng ta là sinh viên mà, dùng tiền của bố mẹ để tô vẽ cho bản thân, thực sự cần thiết sao?"
"Tôi hủy những bộ đồ diễn đắt đỏ cậu thuê là vì không muốn mọi người rơi vào cái bẫy của chủ nghĩa tiêu dùng. Vải này tuy rẻ, nhưng chúng ta tự tay c/ắt may, chẳng phải sẽ ý nghĩa hơn sao?"
Triệu Hiểu Manh vừa lau tóc vừa giảng hòa.
"Lâm Thính, Hứa Giai cũng vì tốt cho cậu thôi. Tiền thuê đồ quả thực hơi đắt, giờ đã hủy rồi, hay là cứ tạm chấp nhận đi, dù sao cũng chỉ lên sân khấu vài phút thôi mà."
Tôn Nhã cũng phụ họa theo.
"Đúng đấy, ai cũng mặc cả, có gì to tớ, có gì to t/át đâu. Thiếu một người, bài nhảy cũng khó dàn dựng lắm."
Tôi nhìn hai người họ.
Kiếp trước, họ cũng nói như vậy.
Kết quả là sau khi mặc bộ đồ sợi hóa học chất lượng kém đó tập luyện chưa đầy ba ngày, ai nấy cổ và tay đều nổi đầy những nốt mẩn đỏ.
Thế mà Hứa Giai lại nói đó là cơ thể đang đào thải đ/ộc tố.
Vậy mà họ cũng tin, cắn răng chịu đựng cơn ngứa ngáy để lên sân khấu.
Còn tôi bị dị ứng nặng nhất, thậm chí phải nhập viện vì chuyện này, trong khi Hứa Giai lại lên mạng giẫm đạp lên tôi để xây dựng hình tượng.
Tôi xoay màn hình máy tính lại.
"Đơn xin rút lui tôi đã điền xong rồi."
"Ngoài ra, Hứa Giai. Tiền cọc thuê đồ diễn là do tôi ứng trước, tổng cộng bốn trăm đồng. Cậu lén lút hủy đồ của tôi, nhưng tiền cọc thì cửa hàng không hoàn lại đâu."
Tôi lấy điện thoại ra, mở mã nhận tiền.
"Tổn thất bốn trăm đồng này là do cậu gây ra, phiền cậu chuyển khoản cho tôi ngay bây giờ. Còn việc các cậu muốn mặc gì lên sân khấu, đó là quyền tự do của các cậu."
Hứa Giai trợn tròn mắt, như thể vừa nghe thấy điều gì đó khó tin.
"Bốn trăm đồng? Lâm Thính, nhà cậu giàu như thế, nhất thiết phải tính toán với tôi mấy trăm đồng này sao?"
Tôi nhìn cô ta.
"Tôi không tính toán, thì cậu có thể tùy ý phung phí tiền của tôi, rồi lấy nó để thành tựu đức tính tiết kiệm của cậu à?"
Hứa Giai cắn ch/ặt môi, nước mắt rơi lã chã.
Cô ta quay sang nhìn Triệu Hiểu Manh và Tôn Nhã.
"Các cậu xem, tớ đã bảo mà, cậu ta vốn dĩ coi thường những người có gia cảnh bình thường như chúng ta. Trong thế giới của cậu ta, nghèo chính là tội lỗi."
Tôi c/ắt ngang lời cô ta ngay lập tức.
"Đừng đá/nh tráo khái niệm, nghèo không phải là tội lỗi, tự ý xử lý tài sản của người khác, ép buộc người khác phải hạ thấp mức tiêu dùng mới là tội lỗi."
"Quét mã, chuyển khoản đi."
Cuối cùng Hứa Giai vẫn không chuyển tiền.
Cô ta vừa khóc vừa chạy ra khỏi ký túc xá, không quên cầm theo chiếc điện thoại đang quay phim trên kệ sách.
Triệu Hiểu Manh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ oán trách.
"Lâm Thính, cậu nói nặng lời quá rồi. Gia cảnh Hứa Giai không tốt, cậu ấy nh.ạy cả.m với tiền bạc cũng là điều bình thường. Chỉ bốn trăm đồng thôi mà, không thì tớ với Tôn Nhã góp lại trả cho cậu."
Tôi gập máy tính lại, in tờ đơn xin rút ra.
"Gia cảnh cậu ấy không tốt, có liên quan gì đến việc cậu ấy lén lút hủy bộ đồ đã đặt sẵn của chúng ta không?"
Triệu Hiểu Manh cứng họng.
Tôn Nhã lầm bầm: "Nhưng cũng không thể rút lui vào thời điểm này được, mất hòa khí quá."
Tôi không quan tâm đến họ, trực tiếp cầm đơn đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm.
Thầy Trương xem xong lá đơn của tôi, lông mày khẽ nhíu lại.
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook