Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mới chỉ là bắt đầu thôi.
Tiếng nhạc hỷ vang lên, lập tức át đi tất cả những âm thanh ồn ào.
Ta nắm lấy tay Lưu Mạn Nương mà nói:
“Đi thôi, ta đích thân đưa người đến tay Thiếu Hoa.”
Lưu Mạn Nương mặt mày ửng hồng, nhìn về phía Vương Thiếu Hoa đang mặc hỷ phục phía trước, ánh mắt đầy mong đợi.
Theo tiếng nhạc, bà ta bước từng bước về phía trước.
Cuối cùng đứng trước mặt Vương Thiếu Hoa.
Quan chủ lễ cũng ngẩn ngơ cả người.
Chủ trì hôn lễ cả đời, chưa từng thấy ai bái đường kiểu này!
Ông ta vã mồ hôi hột, kéo ta lại nói nhỏ:
“Ninh cô nương, chuyện này là sao?”
“Đây đâu có giống như lúc tổng duyệt!”
“Ta nên hô thế nào đây?”
“Chúc mừng Vương công tử và mẹ ruột đại hôn?”
“Lời này nói ra thì dễ, nhưng nghe chẳng lọt tai chút nào, nói ra ta sẽ bị tộc lão nhà họ Vương đá/nh ch*t mất!”
Ta hạ thấp giọng:
“Cứ hô như bình thường.”
“Nhà họ Vương vốn trọng hiếu đạo, chúng ta đều phải thành toàn cho họ.”
Quan chủ lễ lau mồ hôi trên trán, cố nén giọng hô lớn:
“Bây giờ, xin Ninh cô nương trao tay tân nương cho tân lang.”
“Chúc họ quãng đời còn lại nắm tay nhau, đầu bạc... răng long.”
Ta trao tay Lưu Mạn Nương vào tay Vương Thiếu Hoa, ánh mắt đầy vẻ an ủi.
“Thiếu Hoa à.”
Ta từ ái dặn dò:
“Sau này Mạn Nương xin giao lại cho chàng.”
“Thuở trẻ bà ấy chịu nhiều khổ cực, chàng phải đối xử thật tốt với bà ấy.”
“Dù sao chàng cũng từng nói, trong lòng chàng, người chàng yêu nhất mãi mãi là mẹ mình.”
Vương Thiếu Hoa mặt trắng bệch.
Hắn cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn.
Hắn chỉ muốn ta và mẹ hắn cùng mặc áo cưới vào lễ đường.
Chứ đâu có nói để mẹ ruột làm tân nương!
Ta tỏ vẻ không vui, dạy dỗ hắn:
“Chàng làm sao vậy?”
“Mẹ chàng chỉ có nguyện vọng này, chẳng lẽ chàng không thể thỏa mãn bà ấy sao?”
“Chúng ta là bậc hậu bối, phải biết thấu hiểu cho bà ấy chứ.”
Vương Thiếu Hoa đỏ bừng mặt, nhẫn nhịn cơn gi/ận rồi đón lấy tay Lưu Mạn Nương.
Ta cười tươi rói đứng sang một bên, nhường chỗ cho cặp đôi mới cũ này.
Cùng lúc đó, ta vẫy tay.
Tiểu đồng nhà họ Ninh lập tức gi/ật tấm lụa đỏ đang treo ở giữa lễ đường xuống.
Tấm hỷ trướng vốn viết “Vương Ninh liên hôn, trăm năm hòa hợp” rơi xuống.
Lộ ra một tấm hỷ trướng đỏ rực hoàn toàn mới.
Trên đó viết:
Vương Thiếu Hoa lần đầu cưới vợ đại hỷ.
Lưu Mạn Nương tái giá tân hỷ.
Mẹ từ con hiếu, giai ngẫu thiên thành.
Cả sảnh đường ch*t lặng.
Ta cầm lấy chiếc cân hỷ mà hỷ nương đưa tới, mỉm cười nói:
“Hôm nay là ngày đại hỷ Vương Thiếu Hoa công tử lần đầu cưới vợ, cũng là ngày tân hỷ phu nhân Lưu Mạn Nương tái giá.”
“Nhân dịp song hỷ lâm môn này, chúng ta hãy cùng chúc họ tình bền như đ/á, thiên trường địa cửu.”
“Phải rồi, các vị khách quý nhớ chuẩn bị thêm phần quà mừng thứ hai nhé.”
“Còn cả Vương Hoài Viễn bá phụ nữa.”
Ta nhìn về phía Vương Hoài Viễn.
“Biết điều chút đi nhé, phu nhân của người đã tái giá rồi, mau mau viết hưu thư đi, đừng làm lỡ ngày lành của con trai và phu nhân của người.”
Tiếng bàn tán xung quanh ồ ạt nổi lên.
Vương Hoài Viễn đ/ập bàn đứng dậy, đ/ập nát chén rư/ợu trên bàn.
“Lưu Mạn Nương!”
“Con trai thành thân, bà mặc thế này, vừa khóc vừa cười bái đường cái gì?”
Lưu Mạn Nương run b/ắn người.
Nhưng bà ta cũng chẳng chịu thua.
Bà ta trợn tròn mắt, nước mắt lưng tròng, chống nạnh cãi tay đôi với Vương Hoài Viễn:
“Vương Hoài Viễn!”
“Năm xưa ta gả cho ông, chỉ là một chiếc kiệu nhỏ khiêng vào từ cửa hông.”
“Không phượng quan, không hà bí, ngay cả thiên địa cũng chưa từng bái.”
“Nay ta chỉ là bù đắp một hôn lễ, thỏa một giấc mộng, thì có gì sai?”
Vương Hoài Viễn gi/ận đến mức thở không ra hơi.
Bù đắp hôn lễ thì không sai.
Tìm lúc nào đó hai ta làm vài mâm rư/ợu, tổ chức cho náo nhiệt là xong.
Hôm nay là ngày đại hôn của con trai.
Bà đẩy tân nương sang một bên để làm cao đường, rồi tự mình mặc áo cưới gả cho con trai mình.
Cho ai xem chứ?
Thể hiện mình tài giỏi à?
Giờ thế này là thế nào?
Ta nên gọi bà là phu nhân, hay là con dâu đây?
Lưu Mạn Nương cứng cổ không chịu nhận sai:
“Hôm nay ta mặc áo cưới đẹp thế này, trang điểm tinh xảo thế này, không thèm chấp nhặt với ông già như ông.”
“Đợi lễ thành rồi, chúng ta tính sổ sau!”
Vương Hoài Viễn r/un r/ẩy cả người.
Ông ta dứt khoát quay đầu nhìn ta.
“Ninh Tiểu Tiểu, chuyện hôm nay là nhà họ Vương chúng ta có lỗi với con.”
“Con về phủ trước đi, ta sẽ đích thân tới nhà họ Ninh tạ lỗi.”
Ta thầm kinh ngạc.
Không ngờ nhà họ Vương còn có người hiểu lý lẽ.
Tiếc thay.
Đống hỗn độn này, ai thích nhảy vào thì nhảy.
Ta không định chịu đựng nữa.
“Vương bá phụ, nể tình hôm nay con đang đeo tấm thẻ cao đường nhà gái, người cũng đừng coi con là vãn bối nữa.”
“Hôm nay chúng ta là ngang hàng.”
“Con gọi người một tiếng Vương đại ca, người gọi con một tiếng Ninh muội muội.”
“Hôm nay là hỷ sự của đại chất tử, dù thế nào đi nữa, người làm cao đường như con cũng phải gửi một lời chúc.”
“Bước ra khỏi cánh cửa này, ai đi đường nấy, đừng có nhận vơ qu/an h/ệ nữa.”
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook