Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Diệp Cẩm cũng ghé sát lại gần.
Diệp Cẩm nghi hoặc nhìn em trai: "Làm gì có, em lại nói bậy bạ gì đấy?"
"Nhưng sao nhìn anh cứ như đang yêu đương vậy nhỉ."
"Anh yêu đương với ai? Ai mà thèm để mắt đến anh chứ." Diệp Cẩm thở dài một tiếng: "Đừng có đoán mò nữa."
Diệp Hòa lại giới thiệu cho Diệp Cẩm về đối tượng xem mắt vào ngày mai.
Nam Alpha, lập trình viên, 28 tuổi, hói nhẹ.
"Chào anh, tôi tên Lưu Vũ, xin hỏi anh có phải là Diệp Cẩm không?" Một người đàn ông có ngoại hình bình thường xuất hiện trước mặt Diệp Cẩm, cậu liếc mắt một cái đã nhìn thấy cái bụng bia của anh ta. Thú thật, người này trông không giống 28 tuổi chút nào, mà giống 38 tuổi hơn.
"Anh đến muộn 20 phút." Diệp Cẩm bình tĩnh trả lời.
"Xin lỗi nhé, đường tắc quá nên làm anh đợi lâu." Người đàn ông nói xong liền ngồi xuống, "Anh thích ăn gì?"
"Tôi gọi món rồi." Diệp Cẩm nói tiếp: "Anh không phiền chứ?"
"À, không sao đâu." Người đàn ông nói xong liền bắt đầu lén lút quan sát Diệp Cẩm, rồi thừa lúc cậu không chú ý còn chụp một tấm ảnh.
"Tôi có nghe người ta kể về tình hình của anh rồi, nên cũng có chút chuẩn bị tâm lý. Nói thật, vết s/ẹo trên mặt anh không nghiêm trọng như tôi tưởng."
"Vậy sao?" Diệp Cẩm hỏi: "Thế thì tốt rồi."
"Nếu không có vết s/ẹo đó thì thực ra trông anh cũng khá đấy chứ."
"À, cảm ơn." Diệp Cẩm thực ra không có chút ham muốn giao tiếp nào, chỉ là vì chuyện hôm qua bị bố mẹ phê bình một trận nên cậu mới trở nên thận trọng hơn.
"Chúng ta hình như ở cùng thành phố. Tôi là lập trình viên, còn anh?"
"Tôi..." Diệp Cẩm biết công việc của mình nói ra rất dễ bị người ta cười chê, nên cậu ấp úng đáp: "Công việc không cần giao tiếp với ai cả."
Lưu Vũ cười cười: "Anh bí ẩn thật đấy. Tôi cảm thấy tính cách anh rất tốt, chắc là kiểu người lương thiện lắm nhỉ."
Diệp Cẩm rất muốn nói mình không phải như vậy, nhưng cậu lại sợ nói sai điều gì đó sẽ bị người ta nắm thóp. Thế nên cậu chỉ gật đầu: "Cũng coi là vậy đi."
"Anh rất khác với những Omega khác mà tôi từng gặp, tuy trông có vẻ giản dị nhưng lại tạo cho người ta cảm giác rất thoải mái."
"À? Vậy sao, lần đầu tiên nghe người ta nói thế đấy."
"Hiện tại anh làm công việc gì, bình thường có bận không?"
"Chắc là cũng bận." Diệp Cẩm trả lời qua loa, chỉ mong đối phương mau mau kết thúc cuộc trò chuyện.
"Nếu vậy thì lương tháng anh bao nhiêu? Nhìn anh chắc là kiểu người tiết kiệm lắm nhỉ."
"..." Diệp Cẩm rất gh/ét kiểu đối thoại bị người ta tra hỏi như thế này, nhưng vì không muốn bố mẹ tức gi/ận nên đành nhẫn nhịn: "Cũng không nhiều lắm."
"Ra là vậy. Thực ra lương của tôi cũng không nhiều lắm, mỗi tháng chỉ tầm 15 nghìn, nhưng tháng trước tôi vừa được thưởng 20 nghìn, vẫn chưa biết tiêu vào đâu cho hết."
Khoe khoang cái gì chứ, Diệp Cẩm thầm lầm bầm trong lòng, nhưng vẫn giả vờ như không hiểu gì: "Vậy anh giỏi thật đấy!"
Lưu Vũ nghe Diệp Cẩm khen ngợi thì rất đắc ý, lại bắt đầu huyên thuyên về quá trình làm nghề của mình.
Diệp Cẩm nghe anh ta khoác lác đủ thứ trên đời, trong lời nói không giấu nổi vẻ ưu việt, cậu chỉ như một kẻ phụ họa thuận theo anh ta. Cậu chỉ không muốn mấy ngày ở nhà này cứ phải nghe cằn nhằn, coi như là nhẫn nhịn cho qua.
Lưu Vũ càng nói càng hăng, khiến Diệp Cẩm buồn ngủ muốn ch*t. Cậu không nhịn được mà ngáp một cái: "Khi nào rảnh chúng ta nói chuyện tiếp nhé."
"Được, vậy chúng ta chat qua mạng nhé."
Diệp Cẩm nói xong liền đứng dậy, Lưu Vũ cũng tỏ ra ân cần: "Để tôi lái xe đưa anh về."
"Không cần đâu." Diệp Cẩm cũng đã mệt mỏi với việc giả vờ rồi: "Tôi tự về được."
"Được thôi, nếu anh đã kiên quyết như vậy thì tôi không đưa nữa."
Diệp Cẩm chưa về đến nhà đã nhận được điện thoại của Lưu Vũ, cậu rất gh/ét phải đối phó với đủ loại liên lạc, cũng gh/ét người khác hỏi quá nhiều về chuyện của mình. Thế nhưng Lưu Vũ này có vẻ rất nhiệt tình, sự thiếu kiên nhẫn trong giọng điệu của Diệp Cẩm mà anh ta cũng không nhận ra.
Về đến nhà, mẹ lại hỏi cậu cảm thấy thế nào. Diệp Cẩm đáp: "Rất tốt."
"Thật sao? Vậy con cứ trò chuyện kỹ với người ta đi nhé."
Diệp Cẩm ngoan ngoãn gật đầu: "Mẹ không cần lo cho con đâu." Nghĩ thầm chuyện này chắc là kết thúc rồi.
"Được, đứa trẻ này thật thà đáng tin, hơn nữa còn m/ua nhà ở thành phố của con rồi. Nếu được thì năm sau hai đứa cưới luôn..."
Diệp Cẩm nghe vậy lại gi/ật b/ắn mình: "Con vào ngủ trước đây."
Trở về phòng, cậu luôn cảm thấy ngột ngạt. Khi người ta nói một lời nói dối, thì cần vô số lời nói dối khác để bù đắp. Diệp Cẩm cũng biết mình không thể nào kết hôn với người này, vừa cảm thấy bố mẹ thật nực cười, lại vừa thấy bản thân mình đáng thương. Cậu dường như chẳng thể quyết định được gì, ngay cả chuyện về tương lai của chính mình.
Chương 7
Chương 18
Chương 14
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook