Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Đều là có qua có lại mà." Diệp Hòa lại nói: "Nghe mẹ bảo điều kiện của hai người này khá ổn, biết đâu anh lại thích thì sao."
"Thôi, bỏ đi." Diệp Cẩm nghĩ, để không làm hỏng không khí vui vẻ này, cậu cứ đi gặp mặt xem sao, dù sao bây giờ cậu cũng chẳng còn gì để mất, cứ nước chảy bèo trôi vậy. "Em cứ nói với bố mẹ là anh đi."
"Thế thì tốt quá." Diệp Hòa nghe Diệp Cẩm nói vậy thì vui vẻ rời đi, còn Diệp Cẩm thì ngồi thẫn thờ nhìn điện thoại.
Ngày hôm sau, Diệp Cẩm gặp đối tượng xem mắt đầu tiên của mình.
Một nữ Alpha, 33 tuổi, ngoại hình khá ổn, nghe nói gia đình rất giàu có.
"Chào anh, anh tên là Diệp Cẩm đúng không?"
Diệp Cẩm gật đầu, "Còn chị tên gì?"
"Tôi tên Trần Thục Tuệ. Mạo muội hỏi một câu, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?"
"24." Diệp Cẩm thành thật trả lời.
"À, về khuôn mặt của anh, có tiện nói không?" Trần Thục Tuệ nhìn chằm chằm vào vết s/ẹo trên mặt cậu, có vẻ rất đồng cảm.
"Không tiện." Diệp Cẩm đã quen với việc người khác hỏi về vết s/ẹo trên mặt mình, những lời đó cậu cũng đã nghe đến phát chán, theo phản xạ tự nhiên cậu chỉ muốn né tránh.
Xem mắt
"Vậy thì thôi vậy." Trần Thục Tuệ cười gượng gạo, "Đúng rồi, hiện giờ anh làm công việc gì? Có tiện nói không?"
"Chăn bò ở trang trại." Diệp Cẩm có chút lúng túng, việc ăn uống với người lạ luôn khiến cậu cảm thấy không được tự nhiên.
"Hóa ra là vậy, thảo nào trông anh giản dị thế, tôi rất thích những Omega như anh. Nếu được, anh có hứng thú làm nội trợ không?"
Diệp Cẩm suy nghĩ một chút rồi đáp: "Không hứng thú."
"Vậy thôi vậy." Đối phương dường như cũng nhận ra sự không hợp tác của Diệp Cẩm, "Nhưng tôi vẫn muốn nói một câu, tính cách của anh hơi tẻ nhạt, thảo nào người giới thiệu bảo anh không thích nói chuyện."
"Vậy sao?" Diệp Cẩm thành khẩn giải thích: "Xin lỗi, tôi chỉ là không thích nói dối."
"Vậy anh có thích trẻ con không?"
"Ừm, không thích lắm."
"Vậy thôi." Người phụ nữ trông có vẻ đã mất hứng. Lúc này, từ xa có một cô bé chạy lạch bạch tới, miệng gọi mẹ. "Đây là con gái tôi." Người phụ nữ hỏi, "Thế nào, đáng yêu chứ?"
"Chị từng kết hôn rồi à?" Diệp Cẩm như thể vừa nhận ra điều gì đó.
"Đúng vậy, chẳng lẽ anh không biết à?"
"Xin lỗi, không ai nói với tôi cả."
"Không sao, xem ra anh rất để tâm chuyện này, chúng ta cũng không cần miễn cưỡng. Thôi được rồi, hôm nay đến đây thôi."
Trên đường về nhà, Diệp Cẩm thực sự không hiểu nổi tại sao bố mẹ lại giới thiệu cho mình một người hơn mình chín tuổi lại còn từng kết hôn. Chẳng lẽ chỉ vì cô ta giàu có sao? Nhưng tại sao con gái cô ta còn nhỏ thế mà đã ly hôn với vợ cũ? Nghĩ thế nào cũng thấy không ổn.
Diệp Cẩm vừa về đến nhà đã thấy mẹ đang đợi sẵn, vừa nhìn thấy bà là cậu biết chắc mình lại sắp bị m/ắng.
"Diệp Cẩm, con cố tình đúng không? Con có biết đối tượng xem mắt dì hai giới thiệu cho con điều kiện tốt thế nào không! Người ta là đại gia, chỉ riêng tiền nhà đã vài triệu, đủ cho con ki/ếm cả đời rồi. Người ta thấy con còn trẻ, lại nghe nói con tính tình thật thà nên mới chịu gặp con đấy. Vậy mà con xem, cái bộ dạng không tình nguyện đó, như thể ai thiếu n/ợ con không bằng!"
"Sao mẹ không nói với con là chị ta từng kết hôn và có con rồi?"
"Từng kết hôn thì sao, có con thì sao, không thì đến lượt con à. Với cái ngoại hình và bằng cấp của con, chẳng lẽ con còn muốn tìm cao phú soái, bạch phú mỹ à! Vả lại đứa nhỏ còn bé, con vừa hay có thể bồi dưỡng tình cảm với nó. Mỗi ngày ở nhà chăm con, không phải dãi nắng dầm mưa đi làm, bao nhiêu người còn mơ ước cái cuộc sống tốt đẹp này đấy."
"Con cũng đâu có nói gì đâu." Diệp Cẩm không nhịn được mà biện minh cho mình một câu.
"Mẹ thấy con không thấy qu/an t/ài không đổ lệ, sau này đến người đã từng kết hôn mà cũng không tìm được thì hãy ch*t tâm đi."
"Con còn trẻ, còn nhiều thời gian mà."
"Đó là đối với người ưu tú thôi, con có ưu tú không?"
Diệp Cẩm nghe những lời này thấy vô cùng phiền n/ão, liền nh/ốt mình vào trong phòng. Chẳng phải nói chỉ là đi gặp mặt thôi sao, sao lại thành ép cung rồi! Diệp Cẩm nghĩ, mình thực sự kém cỏi đến thế sao? Hình như mẹ nói cũng đúng, cậu đúng là một kẻ vô dụng chẳng làm nên trò trống gì. Có lẽ mẹ nói đúng, bây giờ cậu chỉ còn trẻ và có sức lực, ngoài ra chẳng có điểm gì đáng để tự hào cả.
Thôi bỏ đi, Diệp Cẩm quyết định tạm thời không nghĩ đến những chuyện này nữa, dù sao đối với một người sắp ch*t như cậu thì điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Một lúc sau, Diệp Hòa gõ cửa bên ngoài, Diệp Cẩm liền mở cửa cho em vào.
"Anh, xem mắt thuận lợi không?"
"Đừng làm phiền anh." Diệp Cẩm rất bực bội.
"Sao, anh không thích à? Là vì tuổi tác hay vì đã từng kết hôn?"
"Em đừng quan tâm nữa." Diệp Cẩm bị bố mẹ thúc ép kết hôn đã đành, sao còn bị Diệp Hòa cằn nhằn nữa.
"Anh, em không phải muốn nói anh đâu. Có phải anh đang có tình ý với ai rồi không?"
Chương 7
Chương 18
Chương 14
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook