Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh làm theo cách của Diệp Cẩm quả nhiên thu được hiệu quả, hai người tuy rất vất vả nhưng cuối cùng cũng lùa được phần lớn lũ bò vào trong chuồng.
Diệp Cẩm khóa chuồng bò lại rồi nói: "Tôi đi tìm mấy con bị lạc, anh ở đây trông cửa, lát nữa tôi lùa chúng về, anh nhất định phải lùa chúng vào trong cổng lớn đấy."
Diệp Cẩm nói xong liền đi ngay, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Thẩm Vân Đình ngồi trên bãi cỏ bên cạnh, nhìn đăm đăm vào những ngọn núi xa xa. Anh không còn nhìn đồng hồ liên tục nữa, cuối cùng cũng có thể thực sự tĩnh tâm để tận hưởng nhịp điệu thời gian trôi chậm rãi.
Dù sao thì ngày hôm nay gây ra không ít rắc rối, cứ từ từ mà sửa vậy. Trời có sập xuống thì cũng là trời của Diệp Cẩm, anh chẳng cần phải lo lắng chút nào.
Nghỉ ngơi một lát, anh đứng dậy nhìn về phía xa, chỉ thấy một bóng người nhỏ như con kiến đang tiến lại gần, Diệp Cẩm đang ôm một chú bò con đi tới. Đôi mắt chú bò con mở to, lộ vẻ k/inh h/oàng.
Thẩm Vân Đình cũng không ngờ lại là cảnh tượng buồn cười đến thế, đợi Diệp Cẩm đến gần, anh không nhịn được mà bật cười: "Cậu làm gì nó thế?"
"Khó khăn lắm mới bắt được nó đấy." Diệp Cẩm đầy bất lực: "Còn ba con nữa, nó là con nhỏ nhất."
Ngày làm việc thứ Hai
"Ba con?" Thẩm Vân Đình có chút khâm phục tinh thần của Diệp Cẩm, cậu chạy quãng đường xa như vậy để bắt chúng mà chẳng hề than vãn một lời. "Có dễ bắt không?"
"Anh nghĩ sao?"
Thẩm Vân Đình chỉ cần đoán thôi cũng biết bắt một chú bò con đang nhảy nhót tưng bừng trên ngọn núi lớn như thế này khó khăn đến nhường nào. Trong lòng anh bỗng dấy lên một sự kính trọng dành cho Diệp Cẩm: "Vất vả cho cậu rồi, Tiểu Diệp."
Diệp Cẩm giao con bò trong lòng cho anh: "Tôi đi bắt ba con còn lại đây."
Nhưng lần này Thẩm Vân Đình đợi rất lâu, mãi đến khi trời bắt đầu sẩm tối mà Diệp Cẩm vẫn chưa quay lại. Anh hơi lo không biết có phải khó bắt quá không, nên quyết định tự mình đi xem sao.
Anh men theo con đường nhỏ mà Diệp Cẩm đã đi một quãng khá dài nhưng vẫn không thấy bóng dáng Diệp Cẩm hay lũ bò đâu. Đi tiếp nữa là đến ranh giới rồi, rốt cuộc họ chạy đi đâu rồi chứ?
Anh lấy điện thoại gọi cho Diệp Cẩm, cuối cùng cậu cũng bắt máy, hóa ra Diệp Cẩm đã quay về rồi. Vì họ không đi cùng đường nên mới vô tình bỏ lỡ nhau.
Đến khi Thẩm Vân Đình quay về, anh thấy bên cạnh Diệp Cẩm còn có hai chú bò con nữa. Diệp Cẩm vẫy tay, Thẩm Vân Đình lập tức chạy tới.
"Sao chỉ có hai con? Chẳng phải còn một con nữa sao?"
"Con đó chạy nhanh quá, tôi thực sự không đuổi kịp." Diệp Cẩm nói, có thể thấy cậu cũng đã chạy đến mệt nhoài, người nóng hầm hập như một lồng bánh bao vừa mới ra lò.
"Thế con còn lại thì tính sao?" Thẩm Vân Đình hỏi. Dù sao trời cũng đã tối rồi, muốn đi tìm lại càng khó hơn.
"Mặc kệ nó." Diệp Cẩm nói: "Đợi nó đói tự nhiên nó sẽ chạy về thôi." Sau đó cậu bổ sung: "Trời tối rồi, chúng ta về thôi."
Còn có thể như vậy sao? Thẩm Vân Đình nghĩ, trong công việc của anh thì không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, nếu không sẽ rất phiền phức. Anh dường như cuối cùng cũng tìm ra một điểm tốt trong công việc này của Diệp Cẩm. "Thế sao cậu không nói sớm, tôi còn lo thay cho cậu."
"Chuyện này thực ra rất thường gặp, con bò đó biết đâu ngày mai lại có người nhìn thấy ở đâu đó thôi, không cần lo lắng quá đâu, nó không chạy thoát được đâu."
"Cậu mệt lắm nhỉ." Thẩm Vân Đình không phải quan tâm Diệp Cẩm, anh chỉ khâm phục thể lực của cậu. Sau khi nhận ra mình thua kém cậu ở một phương diện nào đó, anh lại cảm thấy không cam tâm.
"Ngày nào cũng thế, quen rồi."
Lời của Diệp Cẩm lại chẳng hề an ủi được Thẩm Vân Đình, ngày nào cậu cũng có thể tràn đầy sức sống như vậy sao?
"Ăn cơm xong rồi hãy đi." Diệp Cẩm biết Thẩm Vân Đình đi đường mất khoảng hai ba tiếng, ước chừng lúc về đến nhà chắc cũng đã rất muộn.
"Không cần đâu." Thẩm Vân Đình vẫn không muốn ăn món cải trắng ở đây, thay quần áo xong liền rời đi.
Trải qua một ngày dù rất mệt nhưng Thẩm Vân Đình lại không cảm thấy quá gh/ét nơi này. Nó khác biệt hoàn toàn với môi trường làm việc bình thường của anh, nhưng dường như cũng không tệ hại như anh tưởng tượng.
Anh sờ vào túi quần, phát hiện tờ một trăm tệ mà anh lén để lại đã bị Diệp Cẩm nhét vào từ lúc nào. Cậu ta thực sự không thích n/ợ ai thứ gì.
Lúc này anh chợt nhớ ra một chuyện, Diệp Cẩm bây giờ nhìn thế nào cũng không giống một b/ệnh nhân mắc b/ệnh nan y, không lẽ là đang lừa anh? Nếu cậu ta thế này mà còn mắc b/ệnh hiểm nghèo, thì mấy dân văn phòng như anh chắc cũng sắp "một chân vào qu/an t/ài" rồi.
"Không lẽ cậu ta thích mình?" Thẩm Vân Đình lại nghĩ, nhưng anh luôn cố ý giữ khoảng cách với cậu.
Dù anh không chán gh/ét Diệp Cẩm như em trai mình, nhưng cũng tuyệt đối không thích kiểu người này, cùng lắm chỉ là trêu đùa cho đỡ chán những lúc nhàn rỗi mà thôi.
Thẩm Vân Đình hiểu rất rõ mình đang làm gì và mình muốn gì.
Chương 10
Chương 57
Chương 42
Chương 49
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook