Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Hướng Quang
- Chương 91
Khi cậu xoay người đi về lớp, Lâm Sí đã ngồi sẵn ở đó, đang lật giở một cuốn từ vựng tiếng Anh mới. Thầm Lặc ngồi xuống, rút cuốn sách cho tiết học đầu tiên từ trong cặp ra. Trong lớp học, người qua kẻ lại, có người đang thảo luận câu hỏi cuối cùng của bài tập về nhà mùa hè, có người đang mượn sách giáo khoa mới phát.
Lâm Sí lật một trang từ vựng, không ngẩng đầu lên, nói một câu không đầu không cuối:
"Lớp 12 rồi."
Những ngón tay đang lật sách của Thầm Lặc khựng lại một nhịp.
"Ừ. Lớp 12 rồi."
Gió đầu thu ngoài cửa sổ thổi vào từ ô cửa hé mở, làm vài trang giấy của cuốn sách mới trên bàn khẽ lay động. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, đổ xuống chiếc bàn sạch sẽ một vệt sáng vuông vức, sáng ngời. Bên cạnh có một người, cách một lối đi, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Giống hệt cậu.
Cậu nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Lâm Sí cũng vừa hay đang nhìn cậu. Tay hai người đang lật sách cùng lúc khựng lại. Rồi cùng lúc xoay đi tiếp tục lật. Khi Thầm Lặc cúi đầu lật đến đơn vị bài học đầu tiên của sách tiếng Anh--khóe miệng cậu khẽ động.
Lâm Sí không nói gì, nhưng trong ánh mắt cậu ấy có một sự chắc chắn rất đỗi tĩnh lặng. Sự chắc chắn đó khiến Thầm Lặc cảm thấy--giữa họ không cần phải hỏi thêm bất cứ câu hỏi nào nữa.
Thầm Lặc lấy cuốn sổ tay bìa cứng màu đen từ trong ngăn kéo ra. Cậu lật mở trang đầu tiên--"Có lẽ tớ đã biết cảm giác đó là gì rồi". Lật đến trang cuối cùng có chữ, cậu viết thêm một dòng bên dưới: "Đáp án không nằm trên giấy. Đáp án nằm ở chỗ ngồi bên cạnh cậu ấy." Cậu khép cuốn sổ lại rồi cất vào ngăn kéo. Gió đầu thu ngoài cửa sổ thổi vào từ ô cửa hé mở, làm vài trang giấy của cuốn sách mới trên bàn khẽ lay động. Cậu liếc nhìn sang bên cạnh--Lâm Sí cũng vừa hay đang nhìn cậu. Tay hai người đang lật sách cùng lúc khựng lại. Rồi cùng lúc xoay đi tiếp tục lật. Khi Thầm Lặc cúi đầu lật đến đơn vị bài học đầu tiên của sách tiếng Anh--khóe miệng cậu khẽ động.
-- Tập 2·Hết --
Hai tuần sau khi khai giảng năm lớp 12, Thầm Lặc dán một bảng đếm ngược ở góc trên bên phải bàn học--trên tờ giấy trắng, cậu dùng thước kẻ những ô vuông, tự tay điền những con số: 289 ngày. Không phải loại nhà trường phát chung, mà là cậu tự làm, viết bằng bút chì, những con số ngay ngắn. Cậu dán bảng này ở góc bàn, việc đầu tiên mỗi ngày khi đến lớp là gạch đi con số của ngày hôm qua và viết con số mới vào.
Khi gạch số, động tác của cậu rất nhẹ, đầu bút chì lướt một đường ngang trên giấy, rồi viết lại một con số mới. Cậu viết số mới to bằng số hôm qua, lấp đầy cả ô vuông. Có khi làm sớm, cạnh bàn tay sẽ dính bụi bút chì, cậu phủi tay, động tác lật sách nhanh hơn bình thường--giống như vừa hoàn thành một việc bắt buộc phải làm.
Lâm Sí ngồi cạnh cậu, cách một lối đi. Mỗi sáng, cậu ấy đều nhìn động tác cúi đầu sửa số của Thầm Lặc, động tác đó rất ngắn--không quá mười giây--nhưng lần nào Lâm Sí cũng nhìn xong rồi mới thu ánh mắt về. Đôi khi cậu nghĩ, liệu Thầm Lặc có cố tình dán bảng đó ở vị trí mình có thể nhìn thấy hay không. Nhưng ngay lập tức cậu phủ nhận ý nghĩ đó--Thầm Lặc không phải loại người như vậy. Bảng đó là dán cho chính Thầm Lặc xem.
Sau khi được phân vào cùng một lớp, khoảng cách giữa họ từ cách nhau một tòa nhà đã trở thành cách nhau một lối đi. Gần hơn rất nhiều. Nhưng Thầm Lặc nhận ra, mình ngồi cách Lâm Sí chưa đầy một mét, trái lại còn khó tập trung hơn lúc cách nhau cả một tòa nhà. Không phải vì cậu sẽ quay đầu nhìn Lâm Sí--cậu hầu như không bao giờ quay đầu. Mà vì cậu biết người đó đang ở ngay bên trái, không cần quay đầu cậu cũng biết cậu ấy đang cúi đầu làm đề, đang xoay bút, hay đang gục xuống ngủ bù. Sự "biết" đó khiến sự tập trung của cậu cần được kiểm soát hơn bao giờ hết.
Có một lần tiết Vật lý, thầy giáo vẽ sơ đồ mạch điện lên bảng. Khi Thầm Lặc cúi đầu ghi chép, tai cậu bắt được một tiếng động cực khẽ từ bên trái--là tiếng Lâm Sí đặt bút xuống. Tiếng động đó rất nhỏ, nhưng đầu bút của Thầm Lặc khựng lại. Cậu không ngẩng đầu, tiếp tục viết. Nhưng cậu biết Lâm Sí lại đang nhìn ra ngoài cửa sổ rồi. Cậu có cảm giác này--giống như có thể cảm nhận được nhịp thở của người bên trái vậy. Cậu không cố ý nghe, nhưng thông tin tự động ùa vào, không ngăn nổi.
Chương trình lớp 12 cao hơn một bậc so với lớp 11. Lượng bài tập mỗi ngày tăng gấp đôi, câu nói mà các giáo viên bộ môn nói nhiều nhất trên bục giảng là "Kiến thức này năm ngoái đã thi, năm nay khả năng cao vẫn sẽ thi". Tiếng cười ở hàng ghế cuối lớp ít đi, thay vào đó là tiếng lật sách sột soạt và tiếng bút chì m/a sát trên mặt giấy. Trong không khí lan tỏa một sức nặng vô hình--mỗi người đều biết, năm nay sẽ quyết định rất nhiều thứ.
Lớp học tháng Chín oi bức, quạt điện vù vù quay trên đỉnh đầu, gió thổi làm mép những tờ đề thi trên bàn cuộn lên rồi rơi xuống. Có người dùng sách quạt vào cổ, có người vắt khăn ướt lên cổ. Tiếng ve sầu ngoài cửa sổ vẫn chưa hoàn toàn biến mất, từng tiếng một, như đang gửi lời từ biệt cuối cùng với mùa hè.
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook