Ước nguyện của hồ ly

Ước nguyện của hồ ly

Chương 29

09/07/2026 03:40

Hồ Tinh Lê hoàn h/ồn sau cú sốc ngắn ngủi.

Anh giữ vẻ bình tĩnh, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp trong tay trở lại vali, động tác chậm rãi và cẩn thận.

“Yên tâm! Anh chưa từng mở chiếc hộp này.”

“Tâm Nguyện, em nghe anh nói này, hít thở sâu nào...” Giọng anh dịu dàng và ổn định, như đang vỗ về một chú nai nhỏ bị kinh hãi.

“Hít thở sâu...”

“Đúng rồi, chính là như vậy.”

“Em thể hiện rất tốt.”

...

“Đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Dương Tâm Nguyện vẫn cúi đầu, những lọn tóc lòa xòa trên trán che khuất đôi mày và ánh mắt, khiến người ta khó lòng nhìn thấu biểu cảm của cô lúc này.

Nhưng Hồ Tinh Lê biết, hiện tại cô đang ở trong tâm bão của cảm xúc.

“Anh đi rót cho em cốc sữa nhé,” Hồ Tinh Lê khẽ nói, chủ động tạo không gian để cô có thể bình tâm lại.

Anh đứng dậy, bước về phía nhà bếp, bước chân nhẹ nhàng vì sợ làm phiền đến cô.

Trong bếp, sữa đang được hâm nóng dần trong lò vi sóng, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt. Tranh thủ khoảng thời gian đó, Hồ Tinh Lê gọi vào số hotline của hãng hàng không.

“Xin chào, tôi muốn đổi lịch hai chiếc vé máy bay vào chiều nay sang ngày mai...”

“Không cần đổi đâu.” Giọng nói của Dương Tâm Nguyện đột nhiên vang lên từ phía sau.

Hồ Tinh Lê đặt điện thoại xuống rồi bước về phía cô, không chắc chắn hỏi: “Em thực sự không sao chứ? Nếu cơ thể không khỏe, chúng ta có thể dời lịch trình.”

Dương Tâm Nguyện lắc đầu, dù giọng nói vẫn còn yếu ớt nhưng đã khôi phục lại chút sức lực: “Em không muốn vì vấn đề của mình mà ảnh hưởng đến kế hoạch của anh. Em ổn, hãy tin em.”

Hồ Tinh Lê nhìn sâu vào mắt cô rồi gật đầu: “Được, vậy chúng ta cứ thực hiện theo kế hoạch ban đầu.”

Anh quay người tắt lò vi sóng, đưa cốc sữa ấm áp cho cô: “Uống chút sữa đi, cho ấm người.”

“Cảm ơn anh.” Dương Tâm Nguyện đón lấy cốc sữa, chậm rãi uống, cảm nhận dòng hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể.

*

Hai người lên đường đi Thành Đô theo đúng kế hoạch.

Sau khi đến Thành Đô, họ trực tiếp đến khách sạn đã đặt. Hồ Tinh Lê chỉ đặt một phòng, nhưng đây là căn hộ gia đình rộng rãi với hai phòng ngủ riêng biệt, vừa đảm bảo sự riêng tư vừa thuận tiện cho việc chăm sóc lẫn nhau. Dù Dương Tâm Nguyện có chút do dự nhưng cô cũng đồng ý với sự sắp xếp này.

Hai ngày sau đó, họ lang thang khắp các con phố ngõ nhỏ ở Thành Đô, thưởng thức món Tứ Xuyên chính gốc, cảm nhận sự thong dong và sức sống của thành phố này.

Tuy nhiên, trong chuyến đi vui vẻ này, luôn có những giai điệu không trọn vẹn -- Mạnh Hưng Hiền lại tiếp tục cho họ leo cây thêm hai lần nữa.

Lần đầu tiên, Mạnh Hưng Hiền nói qua điện thoại rằng có việc gấp cần xử lý nên không thể đến đúng hẹn. Dù Hồ Tinh Lê và Dương Tâm Nguyện có chút thất vọng nhưng vẫn thông cảm và sắp xếp lại thời gian.

Lần thứ hai, Mạnh Hưng Hiền thậm chí không thông báo trước, mãi đến khi thời gian hẹn đã qua rất lâu, họ mới nhận ra có lẽ mình lại bị cho leo cây rồi.

Dương Tâm Nguyện không đành lòng mà vạch trần một sự thật hơi tà/n nh/ẫn: “Hình như Mạnh Hưng Hiền không muốn gặp chúng ta lắm.”

Nhắc đến Mạnh Hưng Hiền.

Trong ký ức của Dương Tâm Nguyện, hình ảnh rõ nét nhất về cậu ta dừng lại ở năm lớp 11, khi họ cùng tham gia cuộc thi nghệ thuật học sinh trung học do thành phố tổ chức.

Đó là một cuộc thi trọng thể, các hạng mục thi vô cùng phong phú và chi tiết, chỉ riêng thư pháp thôi đã chia nhỏ thành các mục như Khải thư, Lệ thư, Thảo thư...

Để đạt thành tích cao, trường họ đã chọn ra ba học sinh cho mỗi hạng mục, hy vọng dùng lợi thế số lượng để giành được nhiều vinh dự hơn.

Kỹ năng duy nhất mà Dương Tâm Nguyện có thể đem ra khoe là hội họa, đặc biệt là tranh bột màu, vì vậy cô trở thành một trong những ứng cử viên của nhóm bột màu mà không có gì bất ngờ.

Cùng được chọn với cô còn có Mạnh Hưng Hiền, người cũng có thiên phú hội họa, và một học sinh khóa trên.

Tuy nhiên, người khiến giáo viên chủ nhiệm đ/au đầu nhất lại chính là Hồ Tinh Lê.

Anh muốn thay thế học sinh khóa trên kia để tham gia thi vẽ bột màu.

Chưa nói đến chuyện ba ứng cử viên cùng một hạng mục mà lại xuất thân từ cùng một lớp sẽ bị người ta bàn tán.

Quan trọng hơn là Hồ Tinh Lê vốn là một thiên tài toàn năng, dù là cờ vây, piano hay thư pháp, anh đều tinh thông tất cả. Tại sao cứ phải cố chấp trong lĩnh vực hội họa không phải là thế mạnh nhất của mình?

Sau một hồi thuyết phục, Hồ Tinh Lê cuối cùng đã nhượng bộ, chọn tham gia cuộc thi thư pháp diễn ra cùng ngày với cuộc thi vẽ.

- Ngày thi đấu -

Trường có xe buýt đưa đón thí sinh, sau khi lên xe, Dương Tâm Nguyện phát hiện một nửa số ghế đã có người ngồi, không khí trong xe tràn ngập sự căng thẳng và mong đợi.

Ánh mắt cô quét qua khoang xe, cuối cùng dừng lại ở Mạnh Hưng Hiền, cậu ta là gương mặt duy nhất mà cô quen thuộc. Không chút do dự, Dương Tâm Nguyện bước về phía Mạnh Hưng Hiền và ngồi vào chỗ trống bên cạnh cậu ta.

Hai người cùng có tính cách nhút nhát nên suốt dọc đường không nói một lời, Dương Tâm Nguyện đắm chìm trong sự thay đổi của cảnh vật ngoài cửa sổ.

Danh sách chương

5 chương
05/07/2026 15:37
0
05/07/2026 15:37
0
09/07/2026 03:40
0
09/07/2026 03:40
0
09/07/2026 03:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu