Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
11/07/2026 12:10
Lại nhìn vào hộp gan ngỗng trong tủ đông nhập khẩu, lần này tôi không chút do dự.
Nhấc nó lên và bỏ vào giỏ hàng.
Nhìn đống đồ trong giỏ, tôi không khỏi cảm thán, mình thật sự là một người phụ nữ biết thấu hiểu.
Chẳng cần chồng phải bận tâm chút nào mà vẫn vun vén gia đình rất tốt.
Tôi chọn cho Ni Ni vài chiếc váy nhỏ xinh xắn, thoải mái ở khu vực quần áo.
Đúng lúc tôi đang chìm đắm trong niềm vui của kẻ nghèo vừa mới đổi đời, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Bé cưng, chiếc váy ngủ này rất hợp với em, tối mặc cho anh xem có được không?”
Tôi gi/ật mình quay đầu lại, nhìn thấy Ngô Chí Hào đang ôm một cô gái nhỏ nhắn.
Tay anh ta đang trưng ra một chiếc váy ngủ gợi cảm viền ren đen.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của tôi, anh ta nhìn về phía này.
Tôi nhanh như chớp, đẩy xe hàng trốn đi ngay lập tức.
Người phụ nữ đó hẳn là chuyên gia vỗ về tâm h/ồn của chồng tôi.
Nếu để chồng biết tôi đã hay tin anh ta có b/ệnh tâm lý, chắc chắn anh ta sẽ cảm thấy rất khó xử.
Vì sự bình yên bề ngoài của gia đình này, tôi vội vã đưa con gái về nhà trước khi chạm mặt.
Buổi tối, chồng quả nhiên nhắn tin cho tôi: “Tối nay tăng ca, không cần đợi anh!”
Đúng là một người đàn ông vất vả, bị b/ệnh mà cũng không dám nói với tôi.
Tôi và Hà Thanh Xuyên đã thỏa thuận chụp ảnh vào ban ngày, lúc chồng tôi không có nhà cho tiện.
Ba lần một tuần, sáu nghìn tệ, một tháng tôi có thể ki/ếm được hơn hai mươi nghìn.
Đôi khi còn có thêm tiền thưởng bất ngờ.
Hà Thanh Xuyên thậm chí còn dọn hẳn một căn phòng nhỏ làm phòng đồ chơi cho Ni Ni, sự kiên nhẫn của anh ta với con bé còn nhiều hơn cả Ngô Chí Hào.
Tôi ngày càng hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Đêm đó đi dạo về, tôi gặp Hà Thanh Xuyên trong thang máy.
Ni Ni trực tiếp giang tay đòi anh ta bế, dây th/ần ki/nh của tôi căng thẳng lên tức thì.
Chồng tôi đứng cạnh thắc mắc: “Hê, lạ thật, con gái tôi còn chẳng thèm cho tôi bế, sao lại đòi anh?”
Tôi lo lắng nhìn Hà Thanh Xuyên, sợ chồng biết được mối qu/an h/ệ của chúng tôi.
Rõ ràng là chẳng có chuyện gì xảy ra, vậy mà tôi lại thấy vô cùng căng thẳng và chột dạ.
Hà Thanh Xuyên liếc nhìn tôi rồi cười: “Chắc do thể chất tôi đặc biệt, trẻ con đều thích tôi.”
Về đến nhà, chồng tôi nhổ một bãi nước bọt: “Thằng nhóc tầng trên đó, nhìn không giống người đàng hoàng.”
“Ngày nào cũng lảng vảng, chẳng thấy đi làm bao giờ, lái con BMW X5, chắc là bám váy đại gia rồi!”
Tôi không ngờ sự đố kỵ giữa đàn ông với nhau lại nghiêm trọng đến thế.
Thấy tôi không nói gì, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cô thân với nó lắm à? Sao tôi có cảm giác nó nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quặc thế?”
Tôi vội vàng phủ nhận: “Thỉnh thoảng đưa Ni Ni ra ngoài gặp trong thang máy thì chào hỏi thôi.”
Tôi chột dạ không dám nhìn vào mắt chồng, không còn cách nào khác, người phụ nữ đàng hoàng như chúng tôi thật sự không biết nói dối.
Giây tiếp theo, anh ta lấy điện thoại chuyển cho tôi một nghìn tệ: “Lâu rồi không cho cô tiền sinh hoạt, tự m/ua quần áo, giày dép, túi xách trang sức đi.”
Tính kỹ ra, đã một tháng rưỡi anh ta không đưa tiền sinh hoạt cho tôi rồi.
Một nghìn tệ, hào phóng hơn trước một chút.
“Còn nữa, sau này đừng có nói chuyện với thằng nhóc tầng trên đó!”
Giọng anh ta mang theo vẻ cảnh cáo, tôi gật đầu.
Không nói chuyện là không thể, dù sao Hà Thanh Xuyên cho quá nhiều.
Hôm đó khi đang chụp ảnh, tôi bỗng nghe thấy tiếng đ/ập cửa ở tầng dưới.
“Tiểu Mai, mở cửa, anh không mang chìa khóa.”
Là giọng chồng tôi, nhưng mới hai giờ chiều, sao anh ta lại về?
Tôi và Hà Thanh Xuyên sợ đến mức không dám thở mạnh, áp tai vào khe cửa nghe tiếng động dưới lầu.
Giây tiếp theo, Ni Ni tỉnh dậy, khóc oe oe vài tiếng.
Tôi bò lồm cồm chạy vào phòng bế con lên dỗ dành.
Nhưng chồng tôi ở dưới lầu dường như đã nghe thấy, bắt đầu bước lên cầu thang.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, cửa bị gõ vang: “Khương Tiểu Mai, cô có ở trong đó không?”
Hà Thanh Xuyên cũng hoảng hốt, anh ta làm động tác “suỵt” với tôi.
Chồng tôi bắt đầu đ/ập cửa từng hồi: “Có ai ở nhà không?”
Tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngựk, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người chẳng còn mấy mảnh vải.
Nếu để chồng nhìn thấy thế này, tôi chẳng phải ch*t chắc sao?
Một lát sau, bên ngoài không còn tiếng động.
Đúng lúc tôi định thở phào thì chiếc điện thoại để ở phòng khách bỗng rung lên.
Tôi bò lồm cồm chạy tới, không dám tắt máy, chỉ kịp chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Chồng tôi bên ngoài cửa gọi liên tiếp mấy cuộc, tôi không dám nghe.
Anh ta vừa gõ cửa vừa gọi tên tôi.
Không khí trở nên căng thẳng tột độ.
Ánh mắt Hà Thanh Xuyên dừng lại ở túi đồ ăn vặt m/ua ở siêu thị đặt ngoài phòng khách.
Anh ta ra hiệu cho tôi vào căn phòng trong cùng để gọi lại cho chồng.
Tôi làm theo chỉ dẫn, gọi lại cho anh ta.
“Chồng ơi, em đang đưa Ni Ni ở siêu thị, m/ua nhiều bia anh thích uống lắm, nặng quá đi!”
“Đúng rồi, anh gọi điện… có việc gì không?”
Giọng tôi hơi r/un r/ẩy, dù sao tôi lại nói dối rồi.
Ai, tất cả cũng vì cái nhà này thôi.
Giọng chồng tôi có chút nghi hoặc: “Cô thực sự đi siêu thị rồi à?”
Tôi giả vờ hơi mất kiên nhẫn: “Chứ sao nữa? Em đi ngoại tình chắc? Anh rốt cuộc có việc gì thế?”
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook