Nơi lặng lẽ, tình đã cạn

Nơi lặng lẽ, tình đã cạn

Chương 7

11/07/2026 12:06

Tôi cúi đầu nhìn con gái trong lòng, khẽ lên tiếng: "Không sao, em không mệt."

Động tác trên tay Bùi Chấp Xuyên rõ ràng khựng lại, sau đó anh ngước mắt nhìn tôi, khóe môi từ từ nhếch lên.

"Vừa rồi em nói gì cơ?"

Nhìn biểu cảm của anh, tôi biết ngay là anh cố tình.

Rõ ràng nửa năm nay tôi đã có thể nói chuyện bình thường với anh, vậy mà anh vẫn thỉnh thoảng trêu chọc tôi như thế, giống như nghe bao nhiêu cũng không thấy đủ.

Tôi cố tình làm mặt nghiêm, lặp lại một lần nữa.

"Em nói là, em không mệt."

Anh bật cười thành tiếng, đi đến bên cạnh tôi, cúi người bế con gái từ trong lòng tôi sang.

Cô bé vừa lọt vào lòng anh đã thuần thục túm lấy cổ áo anh, đung đưa đôi chân nhỏ, chớp chớp mắt nhìn tôi.

Bùi Chấp Xuyên thừa thế cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi.

"Ừm," anh nói, "Vợ anh thật giỏi."

Tai tôi nóng bừng lên, giơ tay khẽ đẩy anh một cái, lườm anh: "Lại trêu nữa."

Con gái nằm trong lòng anh, nhìn tôi rồi lại nhìn anh, như thể hiểu ra điều gì, bỗng nhiên toét miệng cười khanh khách, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết, nước dãi cũng sắp chảy ra ngoài.

Tôi nhìn họ, sống mũi bỗng cay cay, hốc mắt cũng nóng lên.

Những thứ mà tôi từng tưởng rằng mình không bao giờ tìm lại được--

Giọng nói, sự bình yên, được trân trọng, được yêu thương.

Thì ra thật sự có thể từng chút một quay trở về bên cạnh tôi.

Tôi đưa tay ra, khẽ chạm vào mặt Bùi Chấp Xuyên, nghiêm túc, từng chữ một nói với anh:

"Là anh đã cùng em tìm lại được chúng."

Anh cúi đầu, hôn lên đầu ngón tay tôi, đáy mắt dịu dàng như sắp tràn ra ngoài.

"Không phải."

"Là do chính em rất dũng cảm."

Tôi sững người một chút, rồi mỉm cười.

Ánh nắng buổi chiều rất ấm áp, con gái nằm giữa chúng tôi, buồn ngủ đến mức từ từ nhắm mắt lại.

Tôi tựa vào ghế sofa, nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, chỉ cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.

Những khoảng tối tăm, uất ức, tuyệt vọng ngày trước, dường như thật sự đã rời xa tôi rất rất xa rồi.

Bây giờ tôi, có người chồng yêu mình, có cô con gái đáng yêu, có giọng nói đã tìm lại được, cũng có một cuộc đời cuối cùng đã được chữa lành.

Thì ra con người ta thật sự có thể bước ra khỏi vũng bùn.

Thì ra người từng đá/nh mất, cũng có thể sở hữu lại hạnh phúc.

Mà lần này, tôi sẽ không bao giờ đá/nh mất nó nữa.

Danh sách chương

3 chương
11/07/2026 12:06
0
11/07/2026 12:05
0
11/07/2026 12:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu