Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Tuế Ninh, cậu đồng ý...”
Tôi vung tay.
Ném thẳng bó hoa hồng đó vào mặt anh ta.
Cánh hoa nát vụn vương vãi đầy đất.
“Lục Minh Sàn, anh không hiểu tiếng người à?”
Tôi nhìn gương mặt ngơ ngác của anh ta.
“Cái vẻ bám đuôi này của anh, thực sự rất rẻ mạt.”
Tôi xoay người, giẫm lên những cánh hoa dưới đất rồi sải bước rời đi.
Phía sau, tiếng gọi khàn đặc của anh ta vọng lại.
“Tuế Ninh! Em còn nhớ điều ước trong ngày sinh nhật mười tám tuổi của mình không?”
Bước chân tôi khựng lại, nhưng không hề quay đầu.
Sinh nhật mười tám tuổi của tôi.
Ngày đó là Lập Hạ, chỉ còn đúng một tuần nữa là đến kỳ thi đại học.
Sau giờ tự học buổi tối, Lục Minh Sàn kéo tôi ra dưới gốc cây long n/ão ở sân trường. Cả thành phố bị bao bọc bởi cơn gió đêm oi bức, trong không khí thoang thoảng mùi áo sơ mi trắng đẫm mồ hôi của thiếu niên, hòa cùng tiếng ve kêu ồn ã đầu tiên của năm nay.
Anh ta đầy vẻ căng thẳng lấy từ sau lưng ra một hộp quà nhỏ, dúi vào tay tôi.
Bên trong không phải thứ gì quý giá, mà là một chiếc kẹp sách anh ta tự tay làm từ x/ác ve, những đường gân trên cánh vẫn còn thấy rõ.
Anh ta nói:
“Tuế Ninh, ve sầu phải đợi hơn mười năm mới có thể chui lên khỏi mặt đất, nhưng chỉ cần hết mùa hè là sẽ ch*t.”
“Chúng ta đừng giống như nó.”
“Đợi thi đỗ đại học, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, cùng trải qua thật nhiều, thật nhiều mùa hè nữa.”
Tiếc là thời gian không thể quay ngược.
Con ve đã ch*t, sẽ không bao giờ cất tiếng kêu nữa.
Cuộc đời của tôi, chỉ có thể tiến về phía trước.
(Hết)
Chương 12
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 13
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook