Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta đã đầu tư vào ba kẻ nghèo kiết x/ác lên kinh ứng thí. Lời thoại chung dành cho cả ba là: nếu đỗ đạt, phải hoàn trả gấp mười lần hoặc lấy thân báo đáp.
Nhưng chẳng ngờ, cả ba mã cổ phiếu rác này đều đồng loạt tăng trần!
Lừa gạt quan lại triều đình, một nữ hứa gả cho ba chồng, e là ta sẽ bị băm thành nhân bánh rồi ném cho chó ăn.
Ta quyết đoán chui lỗ chó bỏ trốn, nào ngờ bị cả ba chặn đứng trong ngõ nhỏ.
Thủ phụ Bùi Tịch mặc quan bào đỏ thắm:
“Khi ấy, chưởng quầy Thẩm nói, nếu ta không trả nổi tiền thì lấy thân gán n/ợ. Thân x/ác này, nàng định khi nào thì thu nhận?”
Võ Trạng nguyên Tiêu Liệt ôm thanh Thượng phương bảo ki/ếm được ban tặng:
“Khi ấy, nàng nói ta là tướng tài trời sinh, không phải ta thì không gả. Nay lại muốn phụ bạc sao?”
Chỉ huy sứ Cẩm y vệ Tạ Vô Vọng khua thanh Tú Xuân đ/ao:
“Trong ngục Chiếu của Cẩm y vệ có một trăm lẻ tám loại hình cụ, chuyên dùng để trị những kẻ quỵt n/ợ.”
Tin tức từ điện Kim Loan truyền đến ngân hàng khi ta đang gảy hạt tính cuối cùng trên bàn tính.
Không phải tính cổ tức, mà là tính mệnh.
Luật lệ Đại Ngụy: lừa gạt quan lại triều đình, ch/ém đầu lập tức; một nữ hứa gả ba chồng, lăng trì xử tử.
Phạm cả hai tội, e là ta sẽ bị băm thành nhân bánh rồi ném cho chó ăn.
Ta quyết đoán,
nhét hết đống ngân phiếu trong quầy vào ngựk, ngay cả cặp cải thảo phỉ thúy vừa thu vào cũng chẳng kịp lấy, xoay người chui vào lỗ chó ở cửa sau.
Ba mã cổ phiếu rác này, sao lại có thể tăng trần hết cả lượt thế chứ?
Ngày trước, Bùi Tịch nghèo đến mức không m/ua nổi qu/an t/ài ch/ôn mẹ, Tiêu Liệt g/ãy đ/ao suýt bị ch/ém ch*t nơi đầu ngõ, Tạ Vô Vọng đầy mụn nhọt đ/ộc, th/ối r/ữa trong miếu hoang chờ ch*t.
Ta làm từ thiện đó sao? Ta chỉ là thấy mạng chúng rẻ mạt, tỷ lệ cược cao mà thôi!
Thứ ký kết là thỏa thuận đối cược: nếu đỗ đạt, hoàn trả vốn gấp mười lần, hoặc lấy thân gán n/ợ.
Ta nghĩ ba kẻ này sống sót được một tên đã là thắp hương khấn vái rồi, ai ngờ chúng không những sống, mà còn thâu tóm luôn cả ba vị trí trọng yếu: văn thần, võ tướng, và đầu sỏ đặc vụ của Đại Ngụy!
Đây đâu phải cổ phiếu tiềm năng, đây rõ ràng là bùa đòi mạng.
Ta vừa thò đầu ra khỏi lỗ chó, trong tầm mắt liền xuất hiện một đôi ủng quan màu đen thêu chỉ vàng.
Đế ủng sạch sẽ, không vướng bụi trần, đang dẫm lên bàn tay đang chống xuống đất của ta.
Lòng ta thắt lại, muốn rút tay về nhưng chẳng nhúc nhích nổi.
Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ, lạnh lẽo như nước giếng cuối thu.
“Chưởng quầy Thẩm, buôn b/án lớn rồi, đến cửa chính cũng chẳng buồn đi nữa sao?”
Ta cứng đờ cổ, chậm rãi ngẩng đầu.
Bùi Tịch mặc quan bào đỏ thắm, bên hông treo miếng ngọc bội mà ta từng bỏ ra hai lượng bạc để cầm cố, đang nhìn xuống ta từ trên cao.
Phía sau hắn, Tiêu Liệt ôm thanh Thượng phương bảo ki/ếm mới được ban tặng, gương mặt đầy sát khí chặn kín lối ra phía bên trái.
Trên tường bên phải, Tạ Vô Vọng đang dùng kìm c/ắt móng tay, bộ phi ngư phục ánh lên sắc lạnh dưới ánh trăng.
“Ba vị đại nhân…” Ta nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, “Thật khéo, đều đang ở đây thưởng nguyệt sao?”
Bùi Tịch ngồi xổm xuống, ngón tay thon dài nâng cằm ta lên, lực đạo mạnh đến mức như muốn bóp nát xươ/ng cốt ta.
“Không khéo, đến đòi n/ợ.”
Hắn rút từ trong tay áo ra một tờ giấy ố vàng, dấu vân tay đỏ chót trên đó làm mắt ta đ/au nhói.
“Khi ấy chưởng quầy Thẩm nói, lãi mẹ đẻ lãi con, nếu ta không trả nổi tiền thì lấy thân gán n/ợ.”
Giọng Bùi Tịch dịu dàng đến mức khiến người ta sởn gai ốc, “Nay ta n/ợ nàng cả gốc lẫn lãi ba vạn lượng, thân x/ác này, nàng định khi nào thì thu nhận?”
Ta nuốt nước bọt, cố gắng dùng logic kinh doanh để cảm hóa hắn.
“Thủ phụ đại nhân nói đùa rồi, đó là đầu tư mạo hiểm, nay ngài đã đứng đầu các quan, món n/ợ này đương nhiên là xóa bỏ, chúng ta coi như thanh toán sòng phẳng…”
“Thanh toán sòng phẳng?” Tiêu Liệt hừ lạnh một tiếng, một đ/ao ch/ém xuống phiến đ/á xanh bên cạnh, tia lửa b/ắn tung tóe.
“Ngày trước lúc ta g/ãy đ/ao, nàng nói ta là tướng tài trời sinh, không phải ta thì không gả. Nay ta đã đỗ Võ Trạng nguyên, nàng lại muốn phụ bạc sao?”
Ta oan uổng quá!
Lời thoại đó là dùng chung! Ta nói với Bùi Tịch là “tể phụ trời sinh”, nói với Tạ Vô Vọng là “quyền thần trời sinh”!
Tạ Vô Vọng nhảy xuống từ trên tường, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Bùi Tịch, trong tay đã có thêm một thanh Tú Xuân đ/ao sáng loáng.
“Thẩm Tam Nương, trong ngục Chiếu của Cẩm y vệ có một trăm lẻ tám loại hình cụ, chuyên dùng để trị những kẻ quỵt n/ợ.”
Hắn dùng sống đ/ao vỗ vỗ vào má ta, “Nàng muốn tự đi theo ta về, hay là muốn bị c/ắt thành từng lát rồi dọn về?”
Ta nhìn ba người đàn ông đang khuấy đảo cả kinh thành này, trong đầu nhanh chóng tính toán tỷ lệ sống sót.
Chạy thì không chạy thoát, đá/nh thì đá/nh không lại.
Lối thoát duy nhất là khiến bọn họ kiềm chế lẫn nhau.
Ta hít sâu một hơi, bò ra khỏi lỗ chó, phủi bụi trên người.
“Nếu ba vị đại nhân đã có thành ý như vậy, thì chúng ta về nhà, mở một cuộc họp cổ đông.”
Bùi Tịch nhướng mày: “Họp cổ đông?”
“Đúng,” ta chỉ vào tờ hôn thú trong tay họ, “Ba vị đều là cổ đông lớn, còn ta là vật tiêu sản. Đã là phân chia cổ phần không đều, thì cứ ngồi xuống bàn bạc xem nên chia tách tái cấu trúc thế nào.”
Tiêu Liệt cau mày: “Cái gì mà lộn xộn thế, cứ trực tiếp cư/ớp về bái đường chẳng phải xong rồi sao?”
Bùi Tịch ngăn hắn lại, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
“Được, cứ theo ý chưởng quầy Thẩm. Ta cũng muốn xem, món n/ợ x/ấu này, nàng tính toán ra trò trống gì.”
Chương 20
Chương 8
Chương 8
Chương 23
Chương 7
Chương 12
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook