Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/07/2026 06:24
Lâm Tình lý lẽ hùng h/ồn: “Lớp piano chỉ đăng ký đúng ngày hôm đó thôi! Bỏ lỡ thì làm thế nào? Họp phụ huynh đâu phải chuyện gì to t/át, sau này còn đầy cơ hội mà. Hơn nữa, tôi học piano cũng là để làm rạng danh cho gia đình chúng ta thôi!”
“Rạng danh?”
Giọng phán quan mang theo một tia châm biếm:
“Theo ta được biết, ngươi học piano chưa đầy ba tháng đã bỏ cuộc vì chê tập đàn quá khổ. Còn chiếc đàn piano trị giá ba mươi nghìn tệ mà mẹ ngươi m/ua cho ngươi, đến nay vẫn đang phủ bụi trong phòng khách.”
Sắc mặt Lâm Tình tái nhợt, không nói được lời nào.
6.
Năm tôi mười tám tuổi.
Tôi thi đỗ đại học, nhưng Trương Lan từ chối đóng học phí và tiền sinh hoạt cho tôi.
Bà ta nói: “Con gái con lứa học nhiều như vậy để làm gì? Sớm muộn gì cũng phải gả chồng. Tiền trong nhà đều dồn cho Tình Tình học nghệ thuật rồi, không còn dư tiền nuôi mày đâu.”
Tôi không bỏ cuộc, một mùa hè làm ba công việc: bưng bê trong nhà hàng, phát tờ rơi trên phố, khuân gạch ở công trường.
Trước ngày nhập học, cuối cùng tôi cũng gom đủ học phí năm đầu và tiền sinh hoạt trong vài tháng, tổng cộng ba nghìn tệ.
Tôi gói ghém số tiền cẩn thận, giấu dưới gối.
Nhưng hôm sau, tiền không cánh mà bay.
Tôi tìm ki/ếm như đi/ên, cuối cùng thấy số tiền của mình trong phòng của Trương Lan.
Bà ta đang đếm tiền, trên mặt là nụ cười thỏa mãn.
Tôi xông vào chất vấn bà.
Bà ta còn lý lẽ hơn cả tôi: “Tao lấy tiền của mày thì đã sao? Tao là mẹ mày! Tình Tình để mắt tới một chiếc điện thoại mới, giá hơn năm nghìn, tao còn đang thiếu đây này! Ba nghìn của mày vừa vặn đưa tao dùng trước!”
“Vậy học phí của con thì sao!”
Tôi khóc thét lên.
“Học phí thì có thể xin v/ay vốn sinh viên mà! Điện thoại có v/ay được không? Mày làm chị, không thể nghĩ cho em gái một chút sao?”
Ngày đó, lần đầu tiên tôi động thủ với bà.
Tôi lao vào định cư/ớp lại tiền, nhưng bị bà đẩy ngã xuống đất, đầu đ/ập vào cạnh bàn.
Bà cầm tiền, thậm chí không thèm nhìn tôi lấy một cái, bỏ đi m/ua điện thoại cho Lâm Tình.
Nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, m/áu từ trán tôi chảy xuống, tôi bỗng cảm thấy, một nơi nào đó trong tim mình cũng vỡ vụn theo.
Hình ảnh dừng ở đó.
Linh h/ồn Lâm Tình đã bắt đầu bồn chồn không yên.
“Chiếc điện thoại đời mới nhất ngươi dùng lúc đó, là thứ đổi bằng m/áu và mồ hôi của chị gái ngươi. Ngươi có thấy an tâm không?”
Phán quan hỏi.
Lâm Tình cắn môi, lí nhí biện bạch: “Tôi… tôi không biết đó là học phí của chị ấy… Mẹ chỉ bảo đó là phần thưởng cho tôi… Hơn nữa, là chị ấy tự đòi đi làm thêm, đâu phải tôi ép chị ấy.”
7.
Hai mươi hai tuổi.
Những ngày cuối cùng.
Bốn năm đại học, tôi sống hoàn toàn nhờ vào v/ay vốn sinh viên và làm thêm.
Sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được một công việc, lương không cao nhưng đủ để tôi thuê nhà và trang trải cuộc sống.
Tôi tưởng mình cuối cùng đã có thể thoát khỏi cái nhà đó.
Nhưng Trương Lan tìm đến tận công ty tôi, khóc lóc ầm ĩ, nói tôi bất hiếu, ki/ếm được tiền mà không nuôi gia đình.
Tôi bị công ty sa thải.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ tìm được một công việc tử tế nào nữa.
Tôi chỉ có thể làm việc vặt, thu nhập ít ỏi, bữa đói bữa no.
Để sống sót, tôi làm đơn xin trợ cấp xã hội.
Thế nhưng thẻ ngân hàng nhận trợ cấp lại bị Trương Lan lấy mất.
Bà ta nói: “Mày ở nhà tao, ăn đồ nhà tao, tiền để tao giữ hộ là đúng rồi.”
Nhưng tôi làm gì có ở nhà đó.
Tôi ở trong căn phòng trọ ẩm thấp, tối tăm không có cửa sổ.
Tôi ngày càng g/ầy đi, sức khỏe cũng ngày càng tệ.
Thời gian cuối cùng đó, tôi đến cả sức để ra ngoài làm việc vặt cũng không còn.
Tôi nằm trên giường mỗi ngày, sống qua ngày nhờ vài chiếc bánh bao trắng còn sót lại.
Tôi có thể nghe thấy tiếng điện thoại reo, là Trương Lan gọi.
Bà ta không hề quan tâm tôi ra sao, mà quát tháo ở đầu dây bên kia: “Lâm Hiểu, tháng này mày bị làm sao thế? Sao tiền trợ cấp vẫn chưa về tài khoản? Mày lười biếng không chịu đi làm thủ tục à? Tao nói cho mày biết, tuần sau là sinh nhật Tình Tình, tao đã nhắm được một chiếc váy, chỉ đợi số tiền này của mày thôi!”
Tôi đến cả sức để nhấc điện thoại cũng không còn.
Bên tai là tiếng bà ta ch/ửi bới, trước mắt là những bức ảnh Lâm Tình đăng trên trang cá nhân.
Cô ta và Trương Lan đang ăn ở nhà hàng cao cấp, trên bàn là bít tết và hải sản thịnh soạn.
Chú thích ảnh là: “Mẹ yêu mình nhất, lại dẫn mình đi ăn đồ ngon!”
Tôi nhìn bức ảnh đó, từ từ nhắm mắt lại.
Cảm giác đói cồn cào trong bụng dần biến mất.
Thế giới, cuối cùng cũng yên tĩnh.
8.
Tất cả hình ảnh đã phát xong.
Đại điện tĩnh lặng như ch*t.
Ngay cả Lâm Tình vốn luôn lý lẽ hùng h/ồn, lúc này cũng cúi đầu, không dám nói lời nào.
Những hình ảnh đó quá chân thực, quá tàn khốc, khiến cô ta không thể chối cãi.
Phán quan đóng sổ sinh tử lại, hít một hơi thật sâu, dường như đang cố bình ổn lại cảm xúc.
Ông nhìn về phía tôi, ánh mắt mang theo một tia… thương cảm mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
“Lâm Hiểu, chuyện kiếp trước như khói mây bay qua. Bây giờ, xin hãy chấm điểm cho Lâm Tình.”
Lâm Tình ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy căng thẳng và c/ầu x/in.
Có lẽ cô ta cũng đã hiểu, số điểm này mang ý nghĩa gì.
Tôi nhìn cô ta.
Nhìn gương mặt không hề cùng huyết thống với tôi, nhưng đã cư/ớp đi hai mươi hai năm cuộc đời của tôi.
Nói h/ận sao?
Đương nhiên là h/ận.
Nhưng nhiều hơn cả là một nỗi bi ai đến tê dại.
Chương 14
Chương 8
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook